14/04/2018

"ĐƯỜNG LÊN TÂY BẮC XA XÔI"


Nhận công việc mới, mình thường xuyên có những chuyến đi Thái Nguyên và Sơn La, nơi các đối tác của mình đóng đô.

Dù vẫn tự trào là thổ dân miền núi, mình chưa hề đi Mộc Châu và Sơn La, dù rằng những năm gần đây mọi người đổ xô đi Mộc Châu nhiều đến cỡ nào và chính mình cũng không dưới một lần rủ rê mọi người đi Mộc Châu. Đi làm hôm trước thì ngay hôm sau mình đã được yêu cầu đi Sơn La cùng sếp. Con đường Hà Nội – Sơn La 300km, chạy ngang qua Xuân Mai, Hòa Bình, qua huyện Cao Phong, địa danh những năm gần đây trở nên nổi tiếng với món cam đặc sản. Qua Cao Phong chẳng bao xa thì đã đến con đèo dẫn tới Mộc Châu. Mấy chuyến đi, lần nào tụi mình cũng dừng ở một quán khá đẹp ven đường gần Mộc Châu để ăn trưa. Mình luôn gọi món măng xào, cá suối rán, và tôm rang. Cũng không thể thiếu món rau cải mèo đặc sản, luộc lên ăn hơi đắng mà rất duyên. Những con tôm sông đỏ au, chắc hẳn lúc được chế biến vẫn còn tươi roi rói, nhìn đã thấy thèm, cắn vào cảm nhận ngay được thịt tôm ngọt lịm. Rồi món bê chao, mà quán nào ở khu vực Mộc Châu cũng có nữa chứ.

Hai tháng rưỡi đi làm, đã ba lần đi qua cao nguyên Mộc Châu, vậy mà lần nào mình cũng mê mải ngắm. Hai chuyến đi vào giữa và cuối tháng Một đúng tầm hoa mận và hoa đào nở. Dọc con đường chạy qua khu vực Mộc Châu là rất nhiều hoa mận, xen kẽ những vạt hoa cải trắng. Những cánh đồng cỏ sữa, những đồi chè. Phong cảnh ngút ngàn, trải dài thật đẹp. Cao nguyên thoai thoải, nông sản phong phú. Những củ khoai sọ chẳng hề giống khoai sọ Sapa, to, mỡ màng. Những bó rau cải mèo non mướt, cọng to hơn ngón tay cái. Nơi gần đỉnh dốc có một điểm nghỉ ngơi và ngay lập tức một loạt quán ăn theo mọc lên, bán đủ thứ, từ cơm lam, vài món nướng, rau, trứng, cho đến khá nhiều giò hoa lan rất đẹp. Và rau rừng. Rau dớn, rau bò khai, rau sắng (mà rất nhiều người, kể cả mình, cũng cứ tưởng chỉ chùa Hương mới có 😊). Lần nào mình cũng mua một vài mớ. Những món đặc sản này, nếu không đi đến tận những vùng đó, thì ở Hà Nội chả bao giờ có thể tìm được.

Vượt qua Mộc Châu thì chỉ còn hơn 100 km nữa là đến Sơn La. Chuyến đi Sơn La giữa tháng 3 của mình đúng vào mùa hoa ban. Những năm gần đây ở Hà Nội trồng khá nhiều hoa ban, nhưng chủ yếu vẫn là hoa ban đỏ và ban hồng. Vậy nên những cây ban của miền rừng Tây Bắc làm mình ngây ngất. Những bông hoa trắng muốt, tinh khôi, những cây hoa ban làm sáng bừng một con đường, góc phố, khoảnh sân trường. Ngay đầu đoạn đường ngắn dẫn lên nhà tù Sơn La có một cây cổ thụ to đến kỳ lạ, hoa giống hoa xoan, tím nhè nhẹ, tùng chùm đung đưa. Buổi sáng, mấy người phụ nữ Thái mang những giò hoa lan đến bán chỗ trước cửa khách sạn. Mình mua được một giò lan hoàng thảo thật đẹp, về chơi cả nửa tháng mới tàn, và bây giờ những chồi non đang nhú lên.

Mới đấy mà con đường đi Tây Bắc đã trở nên thân thuộc. Trên con đường đi, những câu hát theo mình từ thời thơ ấu cứ vọng lại. “Đường lên Tây Bắc xa xôi, mái nhà sàn thấp thoáng”. Rồi những mảnh ký ức cứ bất chợt hiện về. Con đường chạy Tàu năm 79, Sa Pa -  Phong Thổ - Lai Châu – Nghĩa Lộ - Yên Bái. Con bé chưa đầy 7 tuổi đeo một chiếc cặp ngang người, trên đó dán địa chỉ người thân ở Hà Nội, ngồi trên xe đạp của bác hoặc lếch thếch đi sau lưng bác mình ở những đoạn bác dắt xe, đôi lần gặp cây hoa gạo bên đường thì sung sướng chạy lại nhặt hoa. Và cả một đoạn đường dài đó là bao cảnh sắc đẹp đẽ của mùa xuân Tây Bắc.

Sơn La hay Mộc Châu bây giờ so với Sapa của mình những năm 80, 90 là sự khác biệt một trời một vực. Cảm ơn số phận đã cho mình có cơ hội được đi ra, được học hỏi. Vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc làm mình ngây ngất, nhưng nó cũng làm mình buồn. Đất nước mình đẹp vậy, mà sao cứ mãi lạc hậu. Nếu không vì sự may mắn của số phận, biết đâu mình giờ này cũng giống mọi người, lầm lũi với cơm áo gạo tiền, ngồi bán ở một quán ven đường (ngày nhỏ mình chả đi bán lê, mận, đào của nhà chán còn gì, nơi ngã ba mà các chuyến xe khách từ Phố Lu đi Phong Thổ, Lai Châu vẵn dừng để nghỉ ngơi). Vì Sapa đã rất phát triển, mình có thể nghĩ đến một phương án khác – làm bà chủ một nhà nghỉ nhỏ. Anyway, chả lựa chọn nào làm mình happy hơn cuộc sống bây giờ.

Lan man một hồi, tự dưng thấy tâm trạng. Vì mình biết rõ sự bất lực của bản thân trước những điều mình muốn làm.

28/01/2018

MỘT CHUYẾN ĐI NA RÌ

Trước khi nộp đơn vào một vị trí ở ChildFund trong công cuộc tìm việc, với mình Na rì là một cái tên [gần như] hoàn toàn xa lạ. Của đáng tội trong cái trí nhớ hết sức hạn chế của mình, nhớ láng máng hình như nó gắn với Già Thu, một bí danh của đồng chí mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy. Trong cơn đọc tài liệu miệt mài chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn, mình biết rằng đó là một huyện của tỉnh Bắc Cạn thụ hưởng dự án của ChidFund. Chấm hết. Chẳng có duyên lâu dài với ChildFund nên mình bị gạt ra ở vòng cuối cùng sau một khoảng thời gian họ lựa chọn rất lâu mà mình được biết do mình và ứng cử viên kia ngang nhau nên khó chọn quá (Ơn Chúa, vì họ không chọn mình nên bây giờ mình đã có một cơ hội tốt hơn 😊). Nhưng có lẽ vẫn có chút duyên nào đó nên mình được mời làm tư vấn cho họ trong một gói tư vấn rất nhỏ - đứng lớp một mình trong lớp tập huấn 2.5 ngày tại huyện Na Rì với chủ đề hỗ trợ trẻ trong giai đoạn chuyển tiếp từ mầm non lên tiểu học, chủ đề mà mình đã theo đuổi suốt 3 năm dự án ở văn phòng trước. Liên lạc với mình là một cán bộ dự án tên H., mình cũng chả biết trẻ già thế nào, rồi sau đôi lần trao đổi, gửi đề xuất bạn ấy chính thức mời mình sau khi ChildFund đã đăng quảng cáo tìm vị trí tư vấn này nhưng không chọn được ai.

Thái Nguyên và các huyện của Thái Nguyên mình đã đi nhiều, nhưng Bắc Cạn thì chưa bao giờ. Vậy nên mình rất ấn tượng với con đường đẹp mê hồn từ Thái Nguyên lên Bắc Cạn. Tranh thủ thời gian ngồi trên xe để buôn dưa lê cả hơn nửa tiếng với một vài người bạn, đồng nghiệp cũ, mình bảo chị H., chị sẽ ghen tỵ với em mất thôi, em đang đi trên một con đường rất đẹp. Con đường gợi nhớ mình tới những con đường mình đã đi ở vùng núi Kavkaz của nước Nga ngày nào. Những con đường phẳng lì, hai bên đường mướt xanh những vòm lá rực rỡ mùa hè, rồi để khi đi lọt vào khe núi thì hiện ra bên trên những vách núi, những ngọn núi băng phủ vĩnh cửu là bầu trời xanh ngăn ngắt, và một bầu không khí mát lạnh. Còn con đường mình đi hôm nay, lướt nhanh qua cửa sổ là những ngọn đồi thấp, quãng đường gần Thái Nguyên thì có rất nhiều những đồi chè với những luống đều đều tăm tắp, theo kiểu những thửa ruộng bậc thang nhỏ. Một đoạn khác là những ngọn đồi với hàng cây cọ xếp lớp rất gọn gàng. Rồi chả mấy chốc mình đi vào những đoạn đường với một bên là núi, một bên là dòng sông nhỏ, thanh bình, hiền hòa vô cùng mà ngay bên bờ sông là những ruộng mía xếp hàng tăm tắp, người ta dùng dây chằng từng luống với nhau.

Thị trấn Yến Lạc nhỏ xíu, cứ gợi cho mình cái thị trấn miền sơn cước trong câu chuyện Hành trình ngày thơ ấu, gần gũi với thị trấn quê hương xưa của mình đến nao lòng. Bác chủ nhà nghỉ có lẽ chưa tới 60 là đại gia của phố núi với cái nhà nghỉ to nhất thị trấn, một ngôi nhà ba tầng khác nơi ngã ba cho ngân hàng Liên Việt thuê làm trụ sở, rồi sát gần đó là nhà hàng khá lớn của con trai bác. Và mình đã rất choáng khi được biết bác ấy mù chữ! Thời buổi này rồi, giàu có đến thế, và mù chữ. Đúng là kỳ lạ.

Buổi sáng đầu tiên ở thị trấn, mình ra quán phở ngay sát nhà nghỉ ăn sáng. Vừa ngồi vào bàn thì một cô ngồi ở đó từ trước hỏi luôn, chị của ChildFund à. Đúng rồi, chị đi tập huấn cho ChildFund. Hóa ra đó là một cô giáo ở Phòng Giáo dục huyện, và cô ấy nhất định không để mình trả tiền bát phở 20k 😊

Buổi chiều mình đi dọc con đường lớn chạy qua thị trấn tìm quán để photo tài liệu. Trong lúc loay hoay bật máy thì cô chủ quán chìa cho mình bắp ngô, nói rất thân thiết, ăn đi này cháu. Trời lạnh, bắp ngô nướng nóng, thật ngon miệng, giống làm sao những bắp ngô thời thơ ấu mấy đứa trẻ nhà đông con bẻ chia nhau. Rồi bữa ăn sáng ngày thứ hai lại gặp mấy cô học viên lớp tập huấn và chẳng ai cho mình trả tiền cả, tất cả đồng lòng biến mình thành gái bao, kaka.

Những bữa chính tụi mình ăn ở nhà hàng của con trai ông chủ khách sạn. Cơm như cơm nhà nấu, ngon ơi là ngon. Hầu như bữa nào cũng ăn món thịt lợn rang mà không chán. Thịt miền núi thơm và ngậy, giống hệt mùi vị những miếng thịt tuổi thơ của mình. Có bữa mình phải đi ăn một mình, ngại ngần hỏi em chủ quán cho chị một suất ít thịt nhé. Trời ơi, suất một người mà vẫn đầy đủ đĩa trứng rán tương đối lớn thơm phức, lạp sườn rán, dưa muối và một bát canh tầm bóp (loại rau này khi mình còn nhỏ chỉ đi lấy về cho lợn, giờ thì được nâng tầm thành đặc sản, kaka). Và có 40k. Mình bảo em là sao tính rẻ thế, em bảo lấy đủ thì thôi chứ chị. Những chuyện nho nhỏ thế làm mình vui, dù đôi lúc chạnh lòng nghĩ mọi người đang nghỉ cuối tuần, còn mình thì con cò con vạc đi làm. Nhưng mình cần phải làm để có một CV đẹp hơn, chuẩn bị sẵn sàng cho việc sau này tiếp tục phải xin việc khi dự án kết thúc, và danh sách những nơi mình đã làm tư vấn sẽ là điểm mạnh của CV.

Sáng ngày cuối cùng ở Ra Rì mình đi bộ ra khu chợ cách khách sạn khoảng 500m. Thị trấn huyện, chưa hề có khái niệm du lịch, khách phương xa cũng vắng vẻ, vậy nên mình đã được lọt vào một khu chợ còn hết sức nguyên sơ. Một dãy những người dân tộc mang hàng ra bán, gạo, ngô, bánh đặc sản, trứng, rau… Ba cây xúp lơ xanh còn nguyên phấn, chắc vừa cắt trước đó một lúc giá 10k/3 cây, một mớ rau cải làn tươi ngon y như vậy cũng 10k. Trứng gà nhà nuôi, mà thường người bán chỉ có 1-2 chục, nhìn đã thấy ngon. Trên con đường cái dẫn đến chợ, một người đàn ông vừa loay hoay xếp phản thịt lợn vừa bật một điệu nhạc Tày-Nùng gì đó qua chiếc loa thùng to đùng. Ừ, hôm nay là Chủ nhật. Và mình lại nhớ những buổi chợ phiên thời thơ ấu, khi những bậc đá từ chỗ những cây thông cổ thụ xuống tận dưới khu chợ bây giờ kín đặc các cô người Mán đỏ tay đeo đầy vòng và nhẫn, các cô người Nhắng mặc bộ quần áo có hàng cúc dài, các cô người H’mông … Tụi mình cũng đi bán hàng, thường xuyên là chuối mẹ dấm, và khi bán hàng gần xong thì len lỏi đi chơi, thèm thuồng nhìn ngắm mớ vòng nhẫn trên tay các cô, có lúc chen vào gạ gẫm, bán nhé, bán nhé.


Một chuyến đi vì công việc, đến một nơi xa xôi heo hút, trong mấy ngày cuối tuần lẽ ra phải được nghỉ ngơi. Nhà nghỉ cấp huyện khá bẩn thỉu mà vừa đến mình đã yêu cầu thay ga gối, và câu trả lời của bác chủ nhà [mù chữ] làm mình choáng luôn, tôi cứ chờ người ta đến rồi mới thay không người ta lại không tin. Vậy nhưng mình đã có những ấn tượng đẹp về chuyến đi. Con người thân thiện, thật thà. Cả cậu cán bộ dự án cũng thật dễ thương. 30 tuổi, chưa vợ con, niềm say mê lớn nhất là công việc. Cậu ấy bảo, cả năm em chả có ngày thứ Bảy, Chủ nhật. Năm nào em cũng được nâng bậc, trong khi có người 15 năm chả được nâng lần nào. Điểm mạnh lớn nhất của em là truyền cảm hứng. Đúng, mình cảm nhận thấy niềm say mê công việc, thực sự hiến mình vì công việc của em. 

Chỉ có điều một câu thơ làm mình nghĩ ngợi, "quê hương không về thì nhớ/về chưa quen ngõ vội đi". Cái thị trấn đấy thanh bình, đáng yêu đấy, nhưng liệu bao nhiêu người khi đã rời nơi đó đi học, đi làm lại quay trở về. Hay nó chỉ thanh bình, đáng yêu khi đứng nhìn từ xa, trong tâm thế một người không gắn bó lâu dài?? Và mình, có vẻ như một dấu hiệu tuổi tác, cứ mãi đau đáu những tháng ngày xưa cũ!

Mình cứ mê mải ngắm con đường và phong cảnh rất đẹp
Đường đèo có một đoạn mù mịt đến thế này đây, chả khác gì Sapa

21/01/2018

HÀNH TRÌNH "TUYỂN SẾP" MỚI

Bắt đầu từ tháng Tư năm ngoái, khi chỉ còn đôi tháng nữa công việc ở văn phòng cũ kết thúc thì mình bắt đầu công cuộc tìm việc. Lọ mọ đọc một số mẹo xin việc, viết CV, soạn cover letter. Sếp rất supportive, bảo nếu cần thì anh giúp xem CV. Hăm hở, thấy vị trí nào có vẻ phù hợp là gửi hồ sơ, kể cả chỉ hơi phù hợp chút, vì nghĩ đơn giản như một sự tập dượt, để biết cách soạn lại CV và cover letter thôi. Gửi đi cả mớ có lẽ đến gần chục hồ sơ mà chẳng có hồi đáp, kể cả một vị trí mà mình tin là năng lực của mình vô cùng phù hợp.

Đâu đó cuối tháng Tư thì mình nhận được cú điện thoại từ chị H., giờ phụ trách một dự án lớn, hỏi mình có muốn làm với chị ấy không, vị trí phiên dịch đồng thời phụ trách chuyên môn. Thở phào. Vậy là đầu tháng 7, khi văn phòng đóng cửa mình bắt đầu đi làm nơi mới, với tâm trạng nhẹ nhõm rằng khỏi cần tìm việc.

Đời không như là mơ, chỉ một khoảng thời gian rất ngắn mình đã nhận ra mình không phù hợp với môi trường/cách làm việc ở dự án và ý nghĩ tìm việc mới cứ nhen nhóm trong đầu. Lại lọ mọ các trang web tìm việc, lại tiếp tục viết hồ sơ. Một chủ nhật hồi tháng 9 mình đã ngồi liên tục đến đau cả lưng cho một vị trí ở ĐSQ Anh. Lần đầu tiên được gọi đi phỏng vấn. Đọc biết bao tài liệu, chuẩn bị đủ mọi thứ. Và trượt! Bọn nó cũng chẳng thèm viết thư cho mình mà phải tự log in thì mới biết mình đã trượt.

Lần đầu xin nghỉ việc vào đầu tháng 10, sếp thật lòng giữ và chia sẻ một số dự định lâu dài với mình. Thế là lại lưỡng lự, vả lại công cuộc tìm việc nào có dễ dàng gì, cho đến khi đó mình đã gửi tới khoảng 15 nơi mà mới chỉ có một nơi gọi đi phỏng vấn và cho mình trượt đấy thôi. Những người bạn mà mình chia sẻ cũng động viên cố làm, ai cũng nói tìm được công việc phù hợp rất khó, và ở đây thì thu nhập không tệ. Cân nhắc hơn một tuần mình trao đổi với sếp về chuyện thôi việc lần thứ hai. Thật lòng chị em quý mến nhau, mình rất quý chị ý, sếp cũng quý mình, và mình thì làm việc luôn hết lòng, nhiệt tình, nếu không phải vì cơ chế khiến cho công việc khó thực hiện chắc mình cũng muốn làm cùng chị ý lâu dài. Sếp chân thành giữ và bảo cố ít tháng nữa, ít nhất đến tháng Ba chẳng hạn. Mình lại lưỡng lự.

Một việc nho nhỏ xảy ra làm mình thêm quyết tâm thôi việc. Cương quyết đưa đơn bắt anh trưởng phòng phải ký để đủ ngày tháng thông báo theo luật là mình có thể thực sự rời bỏ. Kể từ đó mình thực sự thấy nhẹ nhõm và toàn tâm toàn ý cho công cuộc tìm việc. Lên các trang mạng hàng ngày tìm kiếm cơ hội, gặp gỡ rất nhiều người, tìm kiếm cách cách khác nhau. Một công ty Sing chuyên về phần mềm giáo dục mầm non. Rất thú vị nhưng là khối kinh doanh, mình đưa vào danh sách dự bị. Một NGO Việt Nam về giáo dục, chị quản lý ở đó rất thông minh, mới gặp lần đầu đã quý mến và sẵn sàng hỗ trợ mình nếu mình tự phát triển sản phẩm giáo dục của mình và làm tư vấn cho các trường. Cũng thú vị nhưng mình chưa đủ dũng cảm để bắt đầu công việc nên vẫn lựa chọn đó vẫn nằm trong danh sách dự bị. Một quỹ từ thiện của một doanh nghiệp lớn. Rồi ý tưởng mở trường mầm non. Cả ý tưởng kinh doanh nữa.

Dù đã gửi đi vô vàn đơn và chẳng có phản hồi mình luôn tự nhủ bản thân không được nản. Có thể vì những công việc đó thực lòng chưa phải là cái mình thực sự thích, vì nó chưa hoàn toàn phù hợp với khả năng của mình. Mình luôn tự trào “Đời còn dài, giai còn nhiều”. Có vị trí mình đã vào đến gần cuối rồi mà vẫn trượt, bên tuyển dụng mãi mới trả lời vì 2 ứng cử viên ngang nhau, họ khó chọn quá, cuối cùng chọn người kia vì chị ấy đã làm tư vấn cho họ khá lâu. Kể cả khi đó mình vẫn tự trào, chắc hẳn God đang dành cho mình cơ hội tốt hơn. 

Tháng 12 mình nộp đơn cho một vị trí mà vừa đọc qua mình đã tin nó hoàn toàn phù hợp với kinh nghiệm và năng lực của mình. Có điều việc nộp đơn rất confusing, gửi online cho một công ty tư vấn nào đó tít tận bên Úc chứ không phải ở Việt Nam. Dù vậy mình vẫn dành thời gian soạn lại CV và cover letter. Đến lúc nộp đơn thì hơi thất vọng chút. Platform nộp online chỉ cho phép mỗi cái CV, không có chỗ cho mình đính kèm cover letter. Kể chuyện với một người bạn, mình bảo em chả hy vọng quá nhiều khi gửi một lá thư lên giời như vậy vì có quá ít chỗ để thể hiện bản thân, cũng có nghĩa trong lúc sơ tuyển người ta hoàn toàn có thể loại cả những ứng viên tiềm năng (Chẳng bù cho một đôi nơi khác, mình ngồi cả mấy tiếng trả lời đủ mọi câu hỏi trên mạng về năng lực, thậm chí viết lách có khi cả nghìn từ). Vậy mà thật may, mình qua được vòng loại. Phỏng vấn ở Hà Nội mình hoàn toàn tự tin, e rằng hơi quá tự tin là đằng khác. Vừa phỏng vấn xong mình bay đi Đà Nẵng ngay. Tình cờ gặp H., đồng nghiệp cũ trong Đà Nẵng, H. hỏi thăm mình về công việc và bảo, em thấy có việc này phù hợp với chị cực kỳ. H. nói đôi câu thì mình nhận ra ngay đấy chính là việc mà mình vừa phỏng vấn. H. kể thêm em cũng phỏng vấn ở đó và họ đang check reference của em. Mình thất vọng và bảo H. chị cũng đi phỏng vấn ở đó, nhưng họ check reference em thì nghĩa là chị trượt rồi. Câu chuyện qua đi, mình cũng quên dần. Bỗng dưng tới hơn 3 tuần sau, khi mình đã đang nghỉ ngơi và chuẩn bị nộp cho một vị trí khác, đã hoàn toàn quên béng họ, thì nhận được thư từ công ty tư vấn nói bọn tao đang check reference mày và sẽ sớm liên lạc lại. Gọi ngay cho H., H. bảo em từ chối vị trí đó. Vậy là đã rõ. H. đứng thứ nhất, mình thứ hai. H. từ chối nên họ gọi đến mình. H. còn gửi cho mình xem thư từ chối, trong đó không quên ngoằng vào một câu nói H. biết mình và mình sẽ là một lựa chọn rất thích hợp. Thêm ít ngày chờ đợi và họ gửi cho mình thông báo nhận mình vào làm job đó với một bản hợp đồng chờ mình ký. Ôi trời. Mình mừng quá thôi. Vì mình biết chắc chắn đó là công việc rất phù hợp với mình.

Công cuộc tìm việc của mình như vậy đã kéo dài tới 9 tháng, kể từ khi mình gửi đi lá đơn đầu tiên cho đến khi mình tìm được nơi mình tin thật sự phù hợp. Và mình nhận ra mình đã trưởng thành biết bao nhiêu qua khoảng thời gian này. Từ việc mình học như điên, kịp có thêm tới 3 chứng chỉ mà chắc chắn sau đây sẽ còn có ích cho mình rất nhiều trong tương lai. Thành chuyên gia soạn CV và cover letter, đã viết tới gần 30 cái chứ ít đâu :). Và giờ đây mình hiểu hơn rất nhiều việc phải luôn nỗ lực học hỏi, dù xưa nay mình vẫn là đứa ham học. Việc mình nhận được một số hợp đồng tư vấn ngắn hạn, việc mình dũng cảm ngồi dịch cabin và dịch được, thậm chí còn được trả tiền hẳn hoi, cũng làm mình thêm tự tin nhiều.

Và qua hành trình “tuyển sếp” đầy gian nan này (hihi, ra vẻ tý), mình còn có thêm những người trước kia chỉ là người quen giờ đã trở thành bạn nữa chứ. Chị T. và mình cùng nộp một vị trí. Mình không biết chuyện đó, hồn nhiên hỏi chị ý về tổ chức kia vì chị ấy làm tư vấn cho họ. Chị ấy chân thành chia sẻ với mình mọi thông tin, và làm mình cảm động vô cùng với việc tối hôm trước khi mình đi phỏng vấn chị ấy gọi cho mình trong lúc đang sốt cao, thều thào nói với mình mức lương của bên kia, để nếu họ hỏi về mức lương mình không bị hớ. P.A mà trước giờ mình không quá thân thiết, cũng mấy lần chat chit, dò hỏi thông tin ở một tổ chức mà mình nộp và đã vào đến vòng chỉ còn 2 người cuối, gửi cho mình mọi tài liệu mình cần. Sếp mình – chị H., dù rất tiếc chuyện mình ra đi, cũng đã đưa ra reference rất tốt cho mình. Một người bạn khác thì dõi theo mình, hồi hộp cùng mình, thậm chí có đêm còn mất ngủ vì cùng mình chờ đợi kết quả thông báo phỏng vấn.

Ừ, gần nửa năm tích cực tìm việc và mình đã có thể nói “Làm việc vất vả/Kết quả ngọt bùi”. Mình đã có được một công việc mà dù mới đi làm mấy ngày, mình cảm thấy thực sự thích về mọi mặt. Đời còn dài, và quả thật vẫn có zai đẹp chờ ở đâu đó 😊. Chia sẻ thông tin đã có việc mới với vài người bạn, ai cũng chúc mừng và khen mình giỏi quá. Mình thì nói mình may mắn và do duyên số, nhưng lời một chị bạn làm mình nhớ, chị ấy bảo những gì em làm đều là khả năng của em đấy chứ, có cho người khác cũng không làm được. Òa, mình được đánh giá cao vậy sao. Vụ này mình không dám chắc. Nhưng chắc chắn mình đã luôn nỗ lực, không ngừng học hỏi và nghiêm túc trong công việc. Và mình chưa khi nào buông tay, vẫn luôn tin tưởng mình sẽ tìm được công việc yêu thích.

Chúc mừng mình. Vậy là năm mới đã bắt đầu một cách thật tốt đẹp. Mình đã trưởng thành, học được thật nhiều từ khi bị buộc phải tìm công việc mới. Câu nói “Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra” quả thật vẫn luôn đúng. Mình vẫn vô cùng yêu quý văn phòng cũ, nhưng mình cũng tin mình còn có những công việc khác nữa để yêu quý! 

31/12/2017

HAPPY BIRTHDAY TO TUỔI 88 CỦA ÔNG!!!!!!

Suốt từ tháng 7 mình chưa về Sapa thăm ông bà. Một lý do là vì tháng 8 ông bà về quê Thanh Hóa, rồi mình đưa ông đi Hải Phòng thăm bác Duyên. Tiếp theo sau đó, tháng 9 ông bà ở nhà mình cả tháng trời trong lúc cậu em chữa bệnh và ông thì cũng phải xử lý ngón chân bị gout. Vèo một  cái đã gần nửa năm qua. Vậy nên mình đã mong ngóng năm mới từ lâu để mình được về Sapa, được cùng cả nhà trong dịp sinh nhật ông đến thế nào. Mấy chị em chat chit cùng nhau, hẹn hò, chuẩn bị trước đó cả tuần, rộn ràng lắm. Cô cháu Ng. thì tuyên bố đóng góp món trứng luộc thuốc bắc và nhất định phải đế thêm “bắt đầu nhận lì xì từ ngày mai”, hahaa.

Sáng thứ Bảy cả nhà rời khỏi nhà lúc 7h. Hà Nội mưa dầm dề, khó chịu. Đường vừa phải, không quá đông, vậy mà cũng tận 11.30 mới lên đến nhà bác K. Dọc đường thì khỏi phải nói, bà gọi điện, chị này chị kia gọi điện, bác K. chuẩn bị hai mâm cơm để cả nhà bác V. và cô cháu Ng. cũng đến ăn cùng bữa trưa thứ Bảy đó. Chẳng thể nào thiếu được món rượu mà anh L. nhất định phải mời dì, nói thêm, “như uống Philatop ý mà”. Ôi trời, tiệc tùng từ trưa thứ Bảy, cười đến đau cả bụng với đủ mọi chuyện.

Lào Cai hửng nắng. Mình lại đi qua con đường quen thuộc, nhớ từng khúc quanh, nhưng lần này thì lơ mơ gần hết đoạn đường do tác dụng của cốc Philatop lúc trưa 😊.

Bước xuống xe, bầu không khí lạnh thân thuộc của Sapa ùa vào lồng ngực. Sapa lạnh, mù mịt, những cây mận cổ thụ nơi vườn hoa trung tâm cành đen đúa, phủ đầy rêu đứng trầm mặc, mờ ảo trong làn sương dày. Thị trấn nhỏ xíu đông nghẹt người. Mình không bước chân ra khỏi nhà. Thỉnh thoảng lại thấy con đường chạy qua trước cửa nhà xe đứng im rất lâu không nhúc nhích. Nhúc nhích đi đâu được, cái con đường bé tý, vừa đủ 2 xe tránh nhau, mà bên dưới con đường đó giờ mọc lên tới mấy khách sạn toàn cỡ 200 phòng, nhu cầu đi lại nhiều đến thế thì làm sao mà còn chỗ để chen chân. Với  mình, chỉ cần khu vườn sau nhà mà tầm này hoa mai đã bắt đầu nở trắng, những nụ hoa mận rừng đang dần lớn, vài bông hoa đào bạch đã nở, rồi những bông cúc của ông ngoài ban công vẫn nở vàng, cây chanh trĩu những quả vàng ươm, nhìn ứa nước miếng, thế là đủ lắm rồi.
Cả nhà sung sướng bên bếp lửa, không chỉ buổi tối mà gần như cả ngày, tỉnh dậy là nhóm lò luôn :)

Mặc kệ dân tình chen nhau ngoài đường, cả nhà mình rộn ràng chuẩn bị cho buổi sinh nhật ông vào trưa Chủ nhật. 4 mâm đẫy. Tất cả gia đình 4 cô con gái, thêm anh Nh.-chị Ng. cùng vợ chồng cô cháu M., thêm hai mẹ con chị H, tổng cộng 28 người, kể cả đứa chắt nhỏ nhất của ông mới được hơn 1 tháng. Đầu bữa ăn, khi nâng cốc cả nhà đã hát “Happy Birthday to ông”, đến đoạn thổi nến cắt bánh lại hát một lần nữa, vui kinh khủng. Ông muốn phát biểu vài câu nhưng không nói được câu nào, cứ nghẹn ngào, lau nước mắt một hồi rồi đành thôi. Tính ông vẫn vậy, rất dễ xúc động, rất dễ chảy nước mắt. Mấy cô con gái cũng lau nước mắt. Lần nào về với ông bà, lần nào sinh nhật ông bà, hay bữa cơm với ông bà, cũng đều có thể là lần cuối. Chẳng hiểu phép màu nào đã giữ ông ở lại với chúng mình, chứ lần ông ốm cách đây năm rưỡi nào ai dám hy vọng có lúc ông được khỏe lại như thế này.
Ông ơi, chúc ông mạnh khỏe để còn ở bên con cháu dài dài ông nhé! Tất cả chúng con yêu ông bà vô cùng! HAPPY BIRTHDAY TO ÔNG AGAIN AND AGAIN!!!!

Ngon ơi là ngon
Món quà sinh nhật to nhất của ông đây - chắt ngoại mới được hơn tháng tuổi
Thật sung sướng được ở bên ông bà mỗi dịp thế này, vui ơi là vui
Ông lúng túng thổi nến, nhưng rất thành công, thổi vèo cái là tắt hết


30/12/2017

"SA THẢI SẾP" :)

Mong chờ mãi rồi cũng đến ngày làm việc cuối cùng. Gửi đi một tài liệu cuối, in và nộp báo cáo tuần, cái báo cáo cuối cùng mình sẽ phải viết mà mình hay đùa rằng viết mãi thế này thì chẳng mấy chốc thành nhà văn, viết một lá thư bàn giao công việc và mình thanh thản đóng máy, trả lại chìa khóa rồi ra về. Sáu tháng tròn. Không dài nhưng chắc chắn là không ngắn. Dù mình đã stress, bực bội rất nhiều nhưng chắc chắn mình cũng học hỏi được khối điều hay. Đi chào mọi người, mình nói với một cậu, chị thực lòng khâm phục sự dũng cảm của em, ngồi ở vị trí này để chịu trách nhiệm về những vấn đề quan trọng đến vậy.

45 tuổi. Và bắt đầu công cuộc tìm việc. Một người bạn trêu, gửi mình câu thơ “Đang khi có việc đàng hoàng/Bác từ tư vấn chuyển sang về hừu”, ặc ặc.

Tổng kết lại 18 năm đi làm mình đã đổi 4 công việc. Được cái lần nào cũng là chủ động "sa thải sếp", và không chỉ một lần gây rắc rối. Công việc đầu tiên, phiên dịch ở Ban quản lý nhà máy lọc dầu, mình xin thôi việc ngay trước kỳ họp hội đồng quản trị, và khi đó mình là phiên dịch cứng, được cử đi công tác để dịch cho cuộc họp đó. Mặc dù mình nói với sếp em sẽ cố gắng đến làm mọi lúc có thể trong dịp họp này, đồng chí nhân sự, một kiểu người rất phù hợp với chức vụ nhân sự trong các cơ quan nhà nước bực bội bảo biến, thế là mình biến, bỏ lại đằng sau hơn 1 năm bảo hiểm. Sau hơn 5 năm đi dạy một cách rất happy, mình lại cảm thấy cần thay đổi, nhưng rồi vật vã thêm tới 4 năm nữa mình mới tìm được cơ hội. Viết đơn thông báo xin nghỉ rồi đến hạn đó tự cho phép mình được nghỉ. Ngày đó mình dạy mấy lớp cử nhân tài năng, biết mình dạy buổi cuối cùng, một số em lớp khác cũng sang chia tay với mình, nghĩ lại vẫn cảm thấy ấm áp. Và lại một cuốn sổ bảo hiểm 9 năm vẫn còn nằm lại nơi cơ quan cũ.

Lần chia tay thứ 3 đau đớn hơn. Giống như đôi vợ chồng còn mặn nồng mà bị gia đình ép buộc phải xa cách. Vậy nên bây giờ mỗi khi nghĩ lại mình vẫn thấy thời gian làm ở đó là khoảng thời gian rất đáng nhớ và mình đã học được bao điều hay.

6 tháng tròn kể từ khi chính thức chia tay người tình thứ ba, mình kết duyên với một dự án tuy là vốn vay và lương cũng theo khung khác, nhưng cách quản lý, làm việc thì hoàn toàn theo cơ chế nhà nước.  Ban đầu cũng nghĩ gắn bó lâu dài, hết dự án rồi nghỉ hưu luôn. Nhưng đời không như là mơ. Tự nhủ với bản thân rằng cần cố gắng, chờ đợi rồi mọi sự sẽ tốt đẹp hơn, nhưng càng ngày chỉ càng chán nản, cho đến khi mình không thể chịu đựng thêm được nữa, nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục công việc thì đó thực sự là một sự bạo hành bản thân và nếu mình chấp nhận thì mình không còn tôn trọng được bản thân nữa. Ừ, không có duyên thì chia tay sớm, và mình hay tự trào, đời còn dài, zai còn nhiều. Nào biết có nhiều thật không, và có tử tế không, hay như mình đôi lúc đùa, những gien quý hiếm đều tuyệt chủng hết rồi. Mình biết rõ tìm được công việc phù hợp là điều khó khăn biết chừng nào. Nhưng nếu không thử thì làm sao biết được. Và cho đến bây giờ, mình vẫn nghĩ rằng quyết định nộp đơn từ đầu tháng 11 để cuối tháng 12 mình có thể nghỉ làm là quyết định rất sáng suốt.

Bây giờ thì mình đã thực sự nhảy ùm xuống ao. Sẽ tìm cách bơi vào bờ, phải bơi vào. Chúc mình một năm mới bình an và may mắn hơn chút, so với năm cũ thật nhiều biến động này! Mình ơi đừng lo lắng nhé. Rồi mọi việc sẽ tốt đẹp thôi.

12/12/2017

NHỚ CON ĐƯỜNG CÓ CÂY HOA GẠO ĐỎ

Trên đoạn đường từ thị trấn Thạnh Mỹ đi huyện ChàVal, qua trường Mầm non Cà Dy khoảng vài km có một cây hoa gạo đỏ. Lần đầu tiên đi qua con đường đó, mình đã sững sờ bắt gặp cây hoa gạo đẹp đến thế, hoa đỏ rực, trùm hết cả cái cây to sừng sững ngay bên đường. Dưới chân cây hoa gạo là một cái miếu nhỏ, gợi ngay đến câu nói “Thần cây đa, ma cây gạo”. Từ lần đó trở đi, mỗi khi đi lại con đường đó mình luôn để ý đến cây gạo, kể cả khi hoa đã rụng hết và những vòm lá bung xa, xanh mướt.


Cũng trên con đường đó, ngược lên gần đến thị trấn ChàVal sẽ là chiếc hồ của đập thủy điện sông Bung. Mặt hồ phẳng lặng, buổi sáng phảng phất sương mờ huyền ảo, trưa chiều lại lung linh vẻ đẹp thuần khiết nơi miền sơn cước vắng vẻ. Khu vực này rừng còn rất nhiều, những vòm lá đan xen, kín bưng. Từ góc nào cảnh cũng rất đẹp. Vắng lặng, thanh bình. Thỉnh thoảng bên đường còn có những chùm địa lan màu tim tím thấp thoáng trên tả ly. Vậy nhưng cũng chính đó là con đường mà những người dân tộc K’Ho thất thểu chạy nạn sau vụ vỡ đập thủy điện, những khuôn mặt thất thần, đôi mắt trống rỗng. Và đó là con đường mình đến với những cô giáo người dân tộc hiền lành, rụt rè, những em bé người dân tộc nhút nhát, ít cười, ít nói, cứ nem nép mỗi khi có người lạ.    
Cảnh hồ thật đẹp và thanh bình
Gần nửa năm chia tay với công việc cũ, mình không còn cơ hội đi qua những con đường miền núi đẹp nhưng cũng rất buồn đó. Mình cứ luôn nhớ. Nhớ những đôi mắt to tròn, hàng mi cong rất đẹp của những em bé Tây Nguyên. Nhớ cảm giác trĩu nặng khi mình dự giờ một buổi học cho trẻ 3 tuổi mà cô giáo độc thoại có tới 70-80% khoảng thời gian, nhớ cảm giác sung sướng, tự hào khi dự một tiết dạy thú vị, khi trẻ được trải nghiệm, đôi mắt bừng sáng khoe sản phẩm của mình hay say sưa trong một trò chơi. Công việc của mình nhỏ bé, cố gắng đưa đến những thay đổi rất nhỏ trong lớp học thế thôi, nhưng nó mang lại cho mình niềm vui và niềm tin vào điều tốt đẹp của công việc mình làm.
Giá như giờ học nào mình dự cũng được nhìn thấy những khuôn mặt tươi cười thế này
Quyết tâm ra đi, và thật may mình chỉ còn hơn 2 tuần ngồi lại ở cái văn phòng gần bộ Dục này. Một phần mình khá stress khi làm ở đây, mặt khác, không thể phủ nhận mình đã trưởng thành nhiều trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hiểu rõ hơn cách làm của các dự án Việt Nam, có thêm một vài người bạn rất dễ thương.

Ngày 20/11 đi thăm cô giáo cũ, cô hỏi từng đứa đang làm ở đâu. Mình bảo em đang làm ở bộ Dục nhưng sắp bỏ. Cô hỏi vậy sau đây làm gì, mình bảo em không biết, em cứ nghỉ thôi. Cô tròn mắt, bọn bạn cũng cười ồ, rất ngạc nhiên với cách suy nghĩ của mình, còn mình thì cười, bảo em chán thì em không làm nữa. Ừ, có lẽ mình thuộc diện hơi bất thường thật. Công việc ở nơi danh giá, sếp hết lòng tin tưởng, thu nhập không tệ, nhưng nhất thiết ra đi chỉ vì những niềm tin về giá trị.

Quyết định nhảy ùm xuống ao thật chẳng dễ dàng. Công việc mới đâu có dễ tìm. Nhưng nếu không quyết tâm thay đổi mà cứ ở lại với công việc hiện tại chắc mình phát điên mất. Vậy nên mình nhất thiết phải nhảy ùm xuống ao rồi tìm cách bơi vào bờ. Và mình biết rất rõ điều mình muốn. Mình muốn làm với các cô giáo vùng cao, với bọn trẻ con dân tộc nghèo khó, đi lại những con đường miền núi xa xôi. Có thể vì từ nhỏ mình đã gắn bó với những con đường như vậy, để bây giờ, mỗi lần quay trở lại, thấy thân thương biết chừng nào. Để cố gắng mang lại sự thay đổi dù thật nhỏ cho những con người khốn khổ. Nếu không vì may mắn có bố mẹ cho học hành tử tế mình cũng hoàn toàn có thể rơi vào tình cảnh đó, lấy chồng sớm, sinh con, nhếch nhác. Vậy nên mình rất muốn làm một điều gì đó, để có thêm những đứa trẻ được giống mình. Hay ít nhất thì cũng tạo nên một sự thay đổi dù là rất nhỏ. Liệu mình có viển vông quá không? Haiza.


Nhớ quá con đường có cây hoa gạo đỏ!

04/11/2017

PHẢI LÀM GÌ KHI GẶP CÁC CHUYÊN GIA GÂY MÊ CAO CẤP?

Chưa ra đi được nên hôm nay mình vẫn có vinh dự tham gia một buổi tập huấn dành cho thư ký tổng hợp. Hai chủ đề lớn là kỹ năng giao tiếp chuyên nghiệp và kỹ năng thư ký tổng hợp. Nghe cũng có vẻ hay ho nên cái đứa lúc nào cũng nghiêm túc là mình xông thẳng lên bàn trên cùng ngồi. Giảng viên là một cô giáo có cái tên khá lạ, đến từ Học viện Hồ Chí Minh (làm mình nhớ ngay đến cô bạn mình đang dạy ở đó). Tự hứa với bản thân là đã mất một ngày thứ Bảy thì phải học tử tế để khỏi phí thời gian. Nhưng chỉ sau 15 phút thì con bé chán hẳn. Giảng viên dông dài, chẳng có bất cứ một thông tin gì mới. Chán không để đâu cho hết. Kiến thức xã hội hạn chế, kiến thức chuyên môn nhạt nhẽo, phương pháp sư phạm thảm họa, không có gì ngoài đơn ca triền miên dông dài, ặc ặc. Mình ngồi bàn đầu ngáp ngắn ngáp dài, chảy hết cả nước mắt. Đến đoạn cô giáo lấy “Vêlêzuêla” ra làm một ví dụ thì mình tỉnh cả ngủ và suýt bật cười thành tiếng. Giảng viên tuy mọi kiến thức đều rất kém nhưng được cái có cập nhật tình hình ở Bộ Dục nhà mềnh, nên sử dụng đúng phương ngữ cho phù hợp với truyền thống Bộ Dục, kakaka.

Sau giải lao buổi sáng mình chả buồn nghiêm túc nữa, chui xuống tận cuối lớp bật máy lên ngồi dịch, viết blog, hoàn toàn không buồn nghe cô nói gì, chỉ thỉnh thoảng để ý câu hỏi để nhỡ bị hỏi còn biết trả lời. Mình nói đùa với cậu đồng nghiệp, hôm nay có vinh dự gặp chuyên gia gây mê cao cấp, khiến vừa 9h sáng mà đã ngáp ngắn ngáp dài, hai mí mắt cứ tự động khép lại.

Nói đùa vậy thôi, nhưng mình nghĩ đến câu chuyện với cậu con trai tối qua. Con trai đi học toàn ngủ trong lớp. Tuần trước cô giáo yêu cầu con và hai bạn nữa viết bản cam kết, hai bạn kia đã viết và nộp nhưng con vẫn chưa. Con bảo viết xong rồi thì sao, nếu con vẫn cứ ngủ thì biết làm sao, con mệt quá, chán quá thì con ngủ, đấy là phản xạ tự nhiên. Con lý luận thêm, trong lớp có rất nhiều bạn hút thuốc, hút thuốc còn vi phạm luật pháp sao cô không nhắc. Cô không xử được cái khó, thấy ca bọn con dễ hơn nên nhắm vào bọn con chứ gì. Con ngủ nhưng con vẫn quyết tâm ra trường. Con ghi làm gì khi những bài học thuộc lòng thì đằng nào cũng theo đề cương, thấy cô chả viết gì khác ngoài những thứ trong sách giáo khoa, khi nào gần thi con sẽ học. Thầy cô giảng chán lắm ý, cứ đều đều, các bạn ầm ĩ cô không nhắc được cũng thôi. Tất cả những điều con nói chả có gì sai, nhưng bố mẹ nhắc con đi học thì phải tôn trọng thầy cô giáo, rằng trong xã hội không có sự công bằng, các bạn ý có thể có người nhà/bố mẹ thân quen, làm to… rằng các bạn hút thuốc sẽ bị xử lý vì tội hút thuốc, nhưng con con ngủ thì bị xử lý do ngủ. Khi mẹ bảo cô hiểu con thì con cười vẻ rất ta đây, bảo mẹ 15 năm còn chẳng hiểu con, thế mà có 2 tháng cô hiểu được con thì choáng thật đấy.

Giảng giải cho con như vậy nhưng mẹ hiểu rằng nhiều điểm con có lý. Thầy cô giáo cũng có trách nhiệm trong việc không thu hút được học sinh, không làm được học sinh hứng thú với môn học. Nếu ngày nào cũng phải gặp những chuyên gia gây mê cao cấp như cô hôm nay thì mẹ chắc cũng ngủ, trong khi nhiều khả năng con phải gặp những chuyên gia như vậy khá thường xuyên. Tối hôm qua con làm mẹ cười phát sặc khi con đề nghị mẹ nói với cô con bị tâm thần để cô bớt chú ý đến con. Con tỏ ra vô cùng nghiêm túc, con đã tìm hiểu nhiều rồi, con ghi ra giấy, mẹ chỉ việc đọc theo những gì con ghi thôi. Hay cho con mượn điện thoại của mẹ, con nhắn cho cô. Khi bắt đầu mẹ phải nói thế này, tôi nói điều này đề nghị cô không nói với em Sỹ Tuấn, đề nghị cô giữ bí mật chuyện này… rồi mẹ nêu tên một số người cụ thể, ví dụ như con đã đi gặp bác sỹ tâm lý nào để tăng độ tin cậy. Nếu mẹ không giúp thì con sẽ tự tìm cách thể hiện [là con bị tâm thần nhẹ, ặc ặc]. Rồi con trích dẫn một câu, bảo con rất thích câu này, “Phải là một thiên tài mới che dấu được thiên tài.” Kết thúc cuộc nói chuyện rất dài con trai nịnh nọt, mẹ ơi mẹ cố lên nhé, mẹ nói với cô giúp con. Còn mẹ thì chỉ biết hứa mẹ sẽ trao đổi với ban phụ huynh, nhưng con phải hứa không được ngủ trong lớp nữa.


Ôi trời, nghe con nói mẹ vừa phì cười mà cũng choáng váng. Con đã lớn, biết tự tìm hiểu đủ mọi thông tin, lý luận đâu ra đấy và cương quyết với điều mình định làm. Sáng nay sang phòng hỏi con ngủ thế nào, con ngay lập tức lại nịnh nọt, mẹ ơi mẹ cố nhé. Mẹ phải làm gì với con đây. Hay lời khuyên nào cho con khi gặp các chuyên gia gây mê cao cấp, khi chính bản thân mẹ cũng không thể nghe nổi mà đang ngồi viết bài này! Hay chính việc ngoan ngoãn ngồi nghe những điều vô bổ mới là một sự lãng phí thời gian của bản thân?? Ôi trời, bài toán làm mẹ không có lời giải. Help me! Help me!
Sau giờ giải lao mình chuồn xuống cuối, ngồi gần cửa sổ với view nhìn ra bên ngoài rất đẹp, khu nhà 19 Lê Thánh Tông, nơi mình đã dạy 4 năm đầu khi mới vào nghề, thế là lại bồi hồi với bao kỷ niệm. He he, đỡ phí buổi sáng