06/10/2018

MỘT CHUYẾN HÀNH HƯƠNG


Lấy đôi ngày nghỉ phép và kết hợp với hai ngày cuối tuần, mình hình dung sẽ được về Sapa, sẽ ngồi bên ông bà trong bữa cơm, sẽ ngồi bên cây đàn thật lâu, thật dễ chịu. Vậy nhưng ngay hôm đầu tuần bà gọi điện cho mình bảo, con đưa mẹ đi Sài Gòn được không. Mẹ có việc rất muốn đi. Okie. Có gì mà không được cơ chứ, đằng nào thì những ngày đó con vẫn định dành cho ông bà mà. Kế hoạch đi Sapa bị hủy. Các bác trên đó chia nhau chăm ông trong những ngày bà đi vắng, còn mình tháp tùng bà đi hành hương theo đúng nghĩa của từ đó. Bà muốn đến cầu nguyện tại một nhà thờ nhỏ ở huyện Nhà Bè. Vé thì đơn giản rồi, một cú điện thoại là xong. Còn vụ ở nữa. Theo địa chỉ bà đưa, mình lọ mọ tìm hiểu khu vực đó thế nào. Gọi điện cho chị H., chị bảo khu đó ngay gần nhà chị, hai mẹ con ở nhà chị đi. Ô tề, thế là giải quyết xong hết mọi việc, vé và chỗ ở. Nạp vài trăm vào tài khoản Grab để xuống sân bay đi taxi cho rẻ nữa là mình đã sẵn sàng lên đường.

Xuống sân bay đặt grab thấy hơn 300k mình nghĩ bụng đắt phết, chị H. bảo mình gần thôi mà. Taxi truyền thống đưa ra giá còn đắt hơn nhiều – 580k. Lên xe ngồi rồi mình mới hỏi cậu lái xe đường đi bao xa – xa chị ạ, qua hết Quận 1, Quận 4, Quận 7 rồi mới đến Nhà Bè, giáp Long An luôn. Từ khu Phú Mỹ Hưng xuống đó cũng phải hơn chục km. Chà chà, bỏ luôn ý định ở nhà chị H. ở khu Phú Mỹ Hưng, mình nghĩ ngay phải tìm nhà nghỉ/khách sạn gần đó. Xe đi mãi, đi mãi, hết đoạn đường nhà cửa tấp nập, sang đoạn đường mà hai bên là các trảng cỏ, trảng dừa nước thì mới đến nơi, tổng cộng hết tới tiếng rưỡi. Xa thật, giống như từ trung tâm Hà Nội lên đến tận Sóc Sơn. Chả thế mà có hôm khi gọi Grab để đi từ nhà nghỉ đến nhà thờ, mình được báo một chiếc xe đang ở Long An sang đón. Chà chà, tận từ tỉnh khác sang đón cơ đấy, nhưng thực ra qua cái ngã tư, khoảng 300m là chạm địa phận Long An rồi ấy mà 😊

Nơi hai mẹ con đến là Giáo điểm tin mừng, một nhà thờ rất bé, ở khu dân cư nghèo. Mình đến được đó lúc hơn 4h, đã khá nhiều người ra vào tấp nập. Khu vực xung quanh rất nhiều tấm biển phòng trọ nhưng mình hoàn toàn không có ý định hỏi, vì chỉ nhìn cũng biết chất lượng thế nào – nhà cấp 4, tiện nghi cực kỳ thiếu thốn. Rất may, trên đường gần đến đó mình đã nghiêng ngó thấy một chỗ đề khách sạn, dù rằng chất lượng cũng cực kỳ đáng nghi ngờ. Hai mẹ con quay lại chỗ khách sạn, cách nhà thờ khoảng 2km, lấy một phòng, nghỉ ít phút rồi mình đưa mẹ đi nhà thờ.

Buổi lễ chiều các ngày trong tuần bắt đầu lúc 5h. Hai mẹ con đến vào hôm thứ Năm, không quá đông nhưng mọi chỗ ngồi đều kín, và còn thêm người ngồi ở những hàng ghế nhựa kê thêm, túm lại tổng cộng khoảng hơn 3.000 người. Thánh lễ bắt đầu bằng những bài thánh ca, sau đó là phần giảng của cha. Cuối phần giảng lễ sẽ dành thời gian dành cho các giáo dân lên chia sẻ về việc họ đã được ơn Chúa như thế nào. Bài giảng của cha Long sôi nổi, giản dị chứ không học thuật và cứng nhắc hay buồn tẻ. Dù vậy, phần chia sẻ của giáo dân còn cuốn hút hơn nhiều. Nếu không tận mắt ngồi đó, nhìn bằng đôi mắt của mình, nghe bằng đôi tai của mình, chắc phần lớn mọi người sẽ nghĩ, ôi trời, lại chim mồi, lên nói theo ý được mớm sẵn chứ gì. Sự thực không hề như vậy, chẳng hề có một sự chuẩn bị nào, điều có thể cảm nhận rõ qua cách nói, chia sẻ của mỗi người. Và không chỉ có những người theo Công giáo, khá nhiều người theo lương, hay đạo thờ ông bà, cũng giơ tay xin lên làm chứng. Mỗi ngày cha Long thường để 15-20 người lên chia sẻ. Có hôm đông quá thì đành xin lỗi những người giơ tay, nói hẹn hôm sau. Vô vàn câu chuyện thật khó tin, mà phần lớn là những câu chuyện về việc đã được chữa khỏi một căn bệnh nào đó, từ bệnh trọng như ung thư, khối u, tai nạn giao thông thập tử nhất sinh đến những bệnh như tiểu đường, thiểu năng tuần hoàn, ốm yếu không đi lại được..., rồi thậm chí cả sùi mào gà (chà, thật dũng cảm khi dám nói trước đám đông một căn bệnh như vậy). Có bà mẹ còn tố cáo cô con gái “đánh chồng nó tơi bời”, nhưng khi được Chúa ban ơn thì đã không đánh chồng nữa mà sống thuận hòa, sinh thêm ba đứa con, và người vợ, trước một đám đông tới 3.000 người, nói với người chồng ngồi bên dưới “em yêu anh”. Một cậu bé 7 tuổi, mù và gia đình không theo đạo khi nghe cha Long pha trò đã bật cười khanh khách. Cha Long mời cậu bé lên chia sẻ. Cậu bé đối đáp vô cùng thông minh, sắc sảo đối với một đứa trẻ ở tuổi đó và còn nói thêm đêm qua con cứ nghĩ hôm nay được gặp cha con hồi hộp không ngủ được.

Sáng ngày tiếp theo mình đưa bà đi ăn rồi đưa bà đến nhà thờ, sau đó về phòng nghỉ, 11h đón bà ở nhà thờ, đưa bà đi ăn, về lại khách sạn nghỉ đến khoảng 2h thì lại đưa bà đi nhà thờ và cùng ở lại với bà trong đọc buổi kinh lúc 3h, thời khắc Chúa bị giết, rồi tham dự hết buổi thánh lễ bắt đầu từ 5h và kéo dài đến tận hơn 7h. Buổi lễ ngày thứ Sáu đông hơn hôm thứ Năm một chút. Bà xếp hàng khoảng hơn một tiếng thì được đến lượt xưng tội. Còn một nghi thức nữa là xếp hàng để được cha Long làm phép đặt tay lên đầu. Phần này thì bà may mắn, chỉ xếp hàng một tý đã đến lượt.

Sang ngày thứ Bảy, buổi sáng mình vẫn chỉ đưa bà đến nhà thờ rồi quay về, trưa quay lại đón. Buổi chiều hai mẹ con đi sớm hơn vì nghĩ có thể sẽ đông. Trời, mình không thể hình dung nổi mức độ đông đến thế nào. Do đã có chút kinh nghiệm nên hai mẹ con xông tít vào khu bên trong và có chỗ ngồi cẩn thận, gần với nơi có bàn xưng tội. Có lẽ phải tới hơn 5.000 người cùng ở trong khu nhà thờ bé xíu đó. Hàng người xếp hàng để được làm lễ đặt tay lên đầu dài dằng dặc. Chắc bà đứng tới cả tiếng rưỡi mới đến lượt. Hàng người xếp hàng xin xưng tội cũng vậy, có lẽ những người chờ lâu nhất phải tới 3 tiếng.

Buổi lễ kết thúc lúc hơn 7h. Hai mẹ con ngồi lại một lát rồi mới đi ra cổng vì dòng người đông cuồn cuộn chảy ra nơi đó, có muốn về ngay cũng chả được. Ra đến cổng thì vấn đề tiếp theo là không thể đặt được Grab vì chắc có xe nào họ đã đi hết từ lâu rồi. Các đồng chí lái taxi, nhiều khả năng không phải con chiên của Chúa, hét giá trên trời. Cuối cùng mình hỏi được một cậu xe ôm đồng ý chở hai mẹ con về nhà nghỉ cách đó 2km với giá 50k. Cậu ấy là con chiên của Chúa đấy, hai vợ chồng bán hoa quả ngay cổng nhà thờ. Lời giảng của cha Long, vừa ít phút trước đó thôi, rằng tất cả chỉ là phù vân, không động chạm được đến hai vợ chồng họ.

Từ nhà nghỉ, hai mẹ con bắt taxi về nhà chị H. nghỉ, ăn tối rồi sáng hôm sau bay về Hà Nội sớm. Mình đưa bà ra phòng chờ của nhà xe Hà Sơn-Hải Vân rồi mới về. Mẹ ôm mình lúc chia tay, bảo mẹ cảm ơn con, mẹ không nghĩ con ngồi được cùng mẹ ngần đấy thời gian, con tiếp thêm sức mạnh cho mẹ. Về nhà đôi hôm, gọi điện hỏi thăm mình bảo mẹ cứ vững tin và cầu nguyện nhiệt thành vào, cầu cho mẹ ngủ ngon mẹ nhé, bà bảo mình hôm qua mẹ ngủ rất ngon, một mạch đến tận 4h sáng, lâu lắm rồi mẹ không ngủ được như vậy. Rồi bà lại bảo, cảm ơn con, nếu không có con mẹ không biết có thực hiện được mong muốn của mình không. Mình bảo, mẹ ơi, mẹ cứ vững tin, nếu mẹ muốn con lại đưa đi lần nữa, chuyện đơn giản mà.

Dù trước giờ lúc này lúc khác mình vẫn cùng bà đi nhà thờ, nhưng chuyến hành hương cùng bà lần này để lại cho mình khá nhiều ấn tượng và suy nghĩ. Đến tuổi này rồi, nếu mình có đưa ra quyết định nào thì đó phải là quyết định được cân nhắc kỹ càng. Sau chuyến đi vài hôm, một lần nói chuyện với bác cả mình bảo, bác ơi các bác đừng ngạc nhiên nếu một ngày đẹp zời em đi nhà thờ làm lễ rửa tội và xưng tội nhé. God knows!


22/09/2018

NHỮNG CUỘC HỌP PHỤ HUYNH CỦA CÁC CON


Có hai đứa con đều đã vào tuổi teen, mẹ đã đi qua biết bao buổi họp phụ huynh. Buổi họp đầu tiên là khi Tôm bắt đầu đi học mẫu giáo ở trường mầm non thực hành Hoa Hồng khi con ba tuổi. Trải nghiệm đầu tiên và giống như vô vàn các buổi họp khác. Cô giáo đọc bản tổng kết năm học, phương hướng nhiệm vụ năm học mới, sau đó đến phần nhận xét về lớp, bạn nào ăn ngoan, ngủ ngoan, bạn nào không… Luôn luôn có một số bạn được khen, một số bạn bị chê, với tên tuổi từng bạn một, thậm chí cả những thông tin bạn nào bị sâu răng số bao nhiêu, và thậm chí có lần còn cả thông tin bạn nào bị hẹp bao quy đầu, ặc ặc. Tiếp theo là mau mau đóng góp tiền nong rồi đi về. Nội dung chung các buổi họp phụ huynh năm này qua năm khác trong suốt 2 năm đi học mẫu giáo của Tôm là như vậy, hoàn toàn không có một thay đổi nào.

Khi con sang Anh học lớp Một, buổi họp phụ huynh đầu tiên của mẹ, mà bên đó gọi là parent evening, khác hẳn. Nhìn giấy mời của cô giáo thì hình dung ngay đây là những buổi gặp cá nhân chứ không phải toàn bộ phụ huynh. Cô dành cho mẹ, và mọi phụ huynh khác mỗi người 15’. Mẹ đến hơi sớm, trong lúc ngồi hành lang ngoài cửa lớp chờ thì xem các cuốn vở, các sản phẩm là kết quả học tập của con (dù trước đó hầu như tuần nào con cũng mang đủ thứ sản phẩm về nhà rồi). Trong vòng 15’ dành riêng cho mẹ cô kể cho mẹ nghe kỹ hơn về con, những câu chuyện mà phụ huynh nào chắc hẳn cũng muốn nghe. Mẹ và cô đơn giản thân tình trao đổi về những chuyện liên quan đến con.

Quay trở về Việt Nam, những buổi họp phụ huynh của con trở về giống như trước. Ngày con học cấp Một mẹ hay đi họp hơn, sau đó mẹ “lỉnh” dần. Một phần vì bố mẹ phân công mỗi người “phụ trách” một đứa – mẹ phụ trách em cún, bố phụ trách con, một phần vì đến khi con bắt đầu nổi loạn ở cấp 2, mẹ thực sự ngại ngần khi gặp cô giáo con và có mặt trong các buổi họp. Buổi họp nào cũng có phần khen ngợi và kể “tội trạng” những em hư (theo ý các cô). Mà mẹ thì chả muốn nghe những thông tin đó trước lớp, nếu con mình được tuyên dương, mẹ sẽ thương cảm những người có con bị chê bai, nếu con mình bị chê bai, đương nhiên là cảm giác không thoải mái, cứ như thể mình là tội đồ, mình không biết dạy con làm khổ cô, làm ảnh hưởng chung cả lớp. Con thì hầu như toàn nằm trong nhóm được “bêu dương”.

Lớp em cún cũng chả là ngoại lệ. 5 năm học, mỗi năm đi họp cho con 2 lần, lần nào cũng như lần nào – kết quả, phương hướng nhiệm vụ - khen – chê. Cô giáo cứ độc diễn một bài dài lê thê (đọc toàn bộ văn bản, mặc dù đầu giờ họp đã phát tờ đó, cứ như thể 100% phụ huynh mù chữ ) rồi sau đó thu tiền. Mà phục các cô có “đầu từ” tốt thật, mẹ mà đơn ca nhiều như vậy thì chỉ hai hôm là bắt đầu khản giọng.

Năm ngoái con gái vào cấp II. Con học lớp tiếng Nhật. Cô giáo của con còn trẻ, xinh lắm, đi học ở Nhật về. Cô thực sự đã thổi một luồng gió mới vào lớp con. Buổi họp phụ huynh đầu tiên, các con tự trang trí lớp, tự phân công nhau chuẩn bị trình bày về tình hình chung của lớp, giới thiệu các giáo viên, kế hoạch, mục tiêu cho cả năm học, cho từng tháng.… Khi phụ huynh đến mấy bạn được phân công đứng hàng đôi trước cửa lớp cúi người chào bằng tiếng Nhật. Rồi biểu diễn các tiết mục văn nghệ đầu giờ… Phần việc của cô giáo hết sức nhẹ nhàng, một số thông tin chung về nhà trường và hỏi đáp với phụ huynh. Chấm hết. Đấy là lần đầu tiên đi họp phụ huynh mà mẹ không thấy ngán ngẩm và không bị buộc phải nghe giáo viên đơn ca bất đắc dĩ.

Hai buổi họp phụ huynh giữa kỳ rồi cuối kỳ của năm lớp Sáu của con cũng diễn ra tương tự. Các con quen với cô hơn, quen với việc làm MC trong các buổi họp phụ huynh hơn nên điều hành trôi chảy hơn. Kết quả học tập của từng em được cho vào từng phong bì riêng, để sẵn trên bàn cho từng học sinh và mẹ không phải nghe khen hay chê về bất cứ em nào. Để chuẩn bị cho buổi họp phụ huynh cuối năm, con và mấy bạn trong lớp còn rủ nhau cùng tập một tiết mục trong đó hai bạn hát, con và một bạn khác nữa đệm đàn – con đệm violin, bạn kia đệm ghi ta. Và các con tập online với nhau 😊.
Một tiết mục của các con trong buổi họp phụ huynh cuối năm lớp 6
Buổi họp phụ huynh đầu năm nay, các con còn làm các bố mẹ choáng hơn nhiều. Ngoài một vài điểm khác như bàn ghế kê chữ U, đầu giờ các con mang nước và bánh kẹo vào mời từng phụ huynh thì phần game mới là tiết mục khiến phụ huynh choáng nhất. Game của các con tập trung vào chủ đề “Bố mẹ có hiểu con mình không”, bắt đầu với tiết mục nghe đôi ba câu trong một bài hát và nói tên bài hát. Phần lớn phụ huynh không biết những bài hát mà các con say mê nghe. Làm mẹ nhớ lại hồi năm ngoái có lần con bảo, bài này hay lắm mẹ ạ nhưng chỉ dành cho giới trẻ thôi 😊. Vào phần câu hỏi “Nếu bạn rất thích học một môn nhưng bố mẹ không ủng hộ bạn sẽ làm gì? Với các đáp án là a) kiên quyết theo đuổi, b) Cố gắng thuyết phục bố mẹ, c) Đành nghe lời bố mẹ nhưng ấm ức, mẹ chọn đúng đáp án của các con (a) và được các con thưởng cho một món quà là một nụ cười rất đáng yêu. Rồi các con đưa ra 10 vấn đề gồm việc học hành, thể thao, ăn uống, tiền, thời trang, ngủ… và đề nghị phụ huynh chọn vấn đề mà các con quan tâm nhất. Phụ huynh sai hết, điều các con quan tâm nhất là tiền, ặc ặc. Nói chung qua phần game của các con thì kết luận, dù chẳng ai đưa ra, vô cùng rõ ràng – phụ huynh hầu như không hiểu gì về con mình – các con thích gì, các con nghĩ gì, các con học gì.
Phần thưởng các bạn điều hành game tặng mẹ. Vậy nên con đừng bảo mẹ không hiểu gì con nhé :)

He he, đố các bố mẹ khác trả lời đúng những câu hỏi này
Dù mẹ luôn ý thức con đang ở tuổi nổi loạn và luôn trăn trở phải làm gì với con để con mở lòng với mình, buổi họp làm mẹ càng ý thức rõ hơn về việc này. Chắc chắn đây là buổi họp phụ huynh ý nghĩa nhất với mẹ từ trước tới nay. Cảm ơn cô giáo con. Cảm ơn các con. Mẹ đang cố gắng điều chỉnh mình để được làm bạn với con. Dù hơn nửa năm nay, từ khi con bắt đầu nổi loạn, mẹ thực sự đau đầu, nhưng chắc hẳn những niềm vui con mang lại cho bố mẹ, không nhất thiết phải trong giai đoạn này, vẫn rất xứng đáng để chịu đựng những cơn đau đầu các con khuyến mại bố mẹ, phải vậy không nhỉ 😊.

18/09/2018

CON GÁI TRỞ THÀNH TÂN SINH VIÊN NHẠC VIỆN


Học đàn từ nhỏ nhưng con gái không hề có ý định theo đuổi nhạc chuyên nghiệp. Dù thế, vì có anh học nhạc viện nên con gái cũng loáng thoáng nghe qua về việc học ở đó, về việc anh phải tập bài khá nhiều cho mỗi kỳ thi, về chuyện bố mẹ bực bội khi thầy mải đi biểu diễn mà bỏ bê trò.... Có lần con gái tuyên bố con không học nhạc viện đâu, tập mệt lắm. Thế rồi khoảng đâu đó giữa năm lớp 6 con gái tuyên bố con muốn thi nhạc viện. Cũng chỉ là một lời nói chơi chơi, vài hôm rơi vào quên lãng. Gần đến cuối năm học thì con gái lại lôi chuyện đó ra, tuyên bố con muốn thi và học cả hai đàn, đơn giản vì lớp con có một đứa cũng như thế, nó làm được mà con không làm được à :). Một lý do nữa là để về sau kể cho con cháu nghe, bà Dương ngày xưa từng thi và đỗ vào mấy trường đàn cùng một lúc đấy, wow, oai chưa. Rồi con muốn được biết áp lực thi cử, con muốn có trải nghiệm học trong nhạc viện. Haha, toàn những lý do rất hoành tráng, mỗi tội không liên quan đến đam mê âm nhạc.

Thấy con gái bày tỏ mong muốn thì mẹ bảo okie để mẹ tìm hiểu thông tin. Con đòi học, đòi thi chứ có đòi ăn chơi đâu. Và quan điểm của mẹ là hỗ trợ con tối đa trong chuyện học hành. Vậy là mẹ bắt đầu bằng việc tìm hiểu các chương trình học ở nhạc viện và văn hóa nghệ thuật quân đội. Nhạc viện không cho học cùng một lúc hai nhạc cụ - chỉ có thể chọn một khoa – nhạc cụ dân tộc hoặc nhạc cụ phương Tây. Văn hóa nghệ thuật quân đội chỉ nhận học sinh đã học hết cấp III. Còn trường cao đẳng văn hóa nghệ thuật Hà Nội nữa, mỗi tội xa quá, ở tận Hai Bà Trưng. Không sao, vụ đi học tính sau, cứ thi đã. Cuối cùng thì bố mẹ làm hồ sơ cho con thi nhạc viện – cả violin và đàn tranh, và thi đàn tranh ở cao đẳng văn hóa nghệ thuật Hà Nội, vì violin ở đó không có chương trình phù hợp.

Con chẳng luyện tập gì nhiều. Cách ngày thi 1-2 tuần gì đó hai mẹ con thông báo với thầy dạy violin của con rằng con sẽ thi, đơn giản để hỏi thầy về các bài nên đánh trong buổi hôm đó. Đàn tranh ở nhạc viện cũng không luyện gì khác thường, vài ngày trước buổi thi cô giáo ngồi với con thêm một lúc. Rồi mẹ gọi điện hỏi thăm cô giáo ở văn hóa nghệ thuật Hà nội về các bài cần chuẩn bị để thi đàn tranh. Hôm con đi thi ở nhạc viện mẹ đưa con đi rồi ngồi chờ. Sáng thi đàn violin, chiều thi đàn tranh. Con mặc chiếc váy trắng hơi điệu đà một chút, trông xinh lắm. Nhiều bố mẹ chen chúc ngồi trong quán cà phê trong khuôn viên nhạc viện chờ con, bàn tán rôm rả, mẹ thì ôm theo cái máy tính, còn dịch được cho bác H. một mớ tài liệu. Thi môn nào xong con cũng bảo con đánh tốt, phần thi năng khiếu cũng tốt. Đến hôm thi vào cao đẳng văn hóa nghệ thuật thì bố đưa con đi vì mẹ vướng chuyến công tác xa. Khi mẹ đi công tác về con kể, khi con thi phần năng khiếu cô giáo hỏi con, giọng tốt thế này sao không thi thanh nhạc 😊

Sau hơn hai tuần thì con biết điểm. Ở nhạc viện về đàn tranh con đỗ thứ 3 trong tổng số 19 học sinh dự thi, 28/30 điểm. Violin kết quả không tốt, chỉ được 21/30. Con bực bội, bảo sao lại thế, con biết chắc con đánh tốt, điểm năng khiếu của con cũng tốt, nhất định có nhầm lẫn. Mẹ gọi điện hỏi, rồi nói bố lên nhạc viện hỏi, chẳng phải vì cay cú mà vì thương con. Về sau mẹ mới được thầy giáo nói, với những môn thi như vậy chưa thi giáo viên đã biết hết học trò rồi, nhiều nhà cho con học 2-3 thầy dạy ở khoa, đơn giản để lấy mối quan hệ. Thầy kết luận chả ai đi thi như nhà chị. Đã hiểu. Ở cao đẳng văn hóa nghệ thuật Hà Nội con cũng đỗ cao, 25/30 điểm.

Bước tiếp theo là chọn trường. Ban đầu con định học violin ở nhạc viện, đàn tranh ở cao đẳng văn hóa nghệ thuật Hà Nội nhưng kế hoạch này giờ phải xem lại vì điểm violin vào nhạc viện không tốt, họ chuyển cho con sang một hệ khác mà hai mẹ con không thích. Đằng nào cũng chả có ý định theo nghiệp đàn hát, mẹ bảo con thôi mình học đàn tranh nhạc viện, rồi nếu con muốn, sau đây con có thể theo học violin hệ 4 năm khi đủ tuổi. Cô giáo ở CĐVHNT Hà Nội gọi điện cho mẹ, rất tha thiết muốn nhận con làm học sinh, thuyết phục mẹ mãi. Con thì rất tỏ vẻ bảo đã thi đỗ điểm cao mà không học, khổ thân các cô nhỉ. Quyết định cuối cùng vẫn là học đàn tranh nhạc viện. Violin thì tiếp tục học cùng thầy tại nhà.

Thứ Năm đầu tiên của tháng 9 mẹ đưa con đi nhập học. Cách đây 3 năm mẹ đã đưa anh Tuấn đi nhập học, và bây giờ đến lượt con. Khu vực làm thủ tục có mấy tấm biển chào đón tân sinh viên (kết hợp quảng cáo cho Vietinbank). Mẹ bảo chụp ảnh làm kỷ niệm con nhé, con bĩu môi, để quảng cáo cho Vietinbank à.

Giờ thì con đã trở thành tân sinh viên của nhạc viện rồi. Nghe oai phết. Đầu năm nay, khi đăng ký học thêm tiếng Nhật và Văn ở lớp, con láu lỉnh cười bảo con không học gì đâu, con còn bận làm tân sinh viên. Hehe. Rồi sau vụ đi thi ở CĐVHNT Hà Nội, con đòi mẹ cho con đi học thêm thanh nhạc. Okie, lại đăng ký một lớp thanh nhạc một thầy một trò. Con học thử một buổi và thích lắm. Mẹ hỏi vậy môn này mình học một thời gian ngắn cho vui hay lâu dài, con bảo phải lâu dài chứ. Mẹ bảo mẹ có thấy con tập đâu, con cãi ngay, sao mẹ biết con không tập. Rồi có lúc mẹ bảo vậy con học bài hát gì hát thử mẹ nghe nào, con không chịu, mẹ dọa, nhà tài trợ chi tiền mà không được biết chi tiền việc gì thì nhà tài trợ cắt. Đến đây thì con mới xuống nước bảo để từ từ rồi con hát mẹ nghe. Có lúc nghe mẹ nói đến chuyện đưa con đi học hát, con nhướng mắt nhìn mẹ hỏi “Hát??” mẹ phải chỉnh ngay, “Nhầm nhầm, đi học thanh nhạc”. Ôi ôi cô con gái tuổi teen của mẹ.

Chúc mừng con gái nhé. Mẹ hy vọng đã mang lại cho con một tuổi thơ thật nhiều niềm vui, một thời học trò con được học điều con thích và một tương lai rộng mở đang chờ con. Yêu cô con gái của mẹ thật nhiều dù rằng hơn nửa năm nay mẹ cũng đau đầu vô kể với những cơn nổi loạn tuổi teen của con!
Buổi học đầu tiên ở nhạc viện. Con gái đã trở thành thiếu nữ và chỉ cho mẹ chụp từ đằng sau thế này

27/07/2018

LẦN ĐẦU ĐẾN NƯỚC ÚC_ĐẠI HỌC QUEENSLAND

Suốt từ thứ Hai đến thứ Sáu mình theo lớp học tại trường Đại học Queensland. Khi biết mình sẽ đến đây, những ai đã biết thì đều nói trường này có khuôn viên đẹp lắm. Đẹp thật. Đẹp hơn Đại học Leicester của mình nhiều, nhưng không thể so sánh với Cambridge hay Oxford hay Đại học Birmingham. Cũng đúng thôi, người ta nhớ về Úc với những cánh đồng cỏ, còn châu Âu là cổ kính. Tuần mình ở đó là một tuần đặc biệt, tuần làm lễ tốt nghiệp cho sinh viên, vậy nên sân trường thường rất đông. Sinh viên mặc những bộ áo cử nhân, bên trong là váy áo dạ hội rất đẹp, tay cầm hoa. Và rất nhiều phụ huynh nữa. Nói chung chả khác gì các trường bên Anh, Úc cũng coi giáo dục là một ngành kinh doanh lớn nên sinh viên Tàu đông vô kể, sân trường đầy các vị phụ huynh sang dự lễ tốt nghiệp của con. Những dịch vụ chăm sóc sinh viên rất hoàn hảo. Nào là bến xe dành riêng cho dịp lễ tốt nghiệp (đưa đón phụ huynh từ sân bay về), khu được dựng lên để chụp ảnh, các buổi lễ...
 Cũng phải chụp cái cổng trường tý chứ nhỉ, để chứng minh mình đã thực sự đến đây :)
Không gian tuyệt vời giữa các tòa nhà
 Khu được dựng lên chụp ảnh cho sinh viên ra trường
 Biển chỉ dẫn phụ huynh về bến xe 
 Tòa nhà to, dài, nên hành lang cũng dài hun hút 
Sân trường chen kín học sinh và phụ huynh
Trong trường có 3 bảo tàng, Bảo tàng nghệ thuật hiện đại, Bảo tàng nhân học và Bảo tàng Antiquities. Không muốn làm tấm gương xấu cho học viên, nên dù mình không bị bắt buộc phải ngồi lớp học từ đầu đến cuối thì mình vẫn ngồi một cách hết sức nghiêm túc. Duy nhất một buổi trưa mình nói với chị giảng viên mình có hẹn với cậu quản lý và vào lớp muộn tới tiếng rưỡi. Có hẹn thật, mỗi tội không phải hẹn công việc mà là cậu ấy dẫn mình đi thăm mấy bảo tàng. Còn chị D., một quản lý ở đó bảo, mày sang đây đâu phải là học viên mà để tìm hiểu về trường Queensland mà, vậy nên đi thăm bảo tàng cũng là tìm hiểu. Hehe, quá có lý. Trong Bảo tàng nghệ thuật hiện đại có một bức tranh người đàn ông đứng quay lưng, nước ngập đến ngang chân, nhìn ra khoảng không mênh mông trước mặt. Chỉ là một bức tranh bình thường, nhưng có vẻ gì trong đó khiến mình rất ấn tượng. Nỗi đau của những con người bị cướp đất, bị đẩy đi khỏi vùng đất tổ tiên. Rất nhiều những bức tranh trong Bảo tàng nghệ thuật đều lấy nỗi đau của người thổ dân làm chủ đề. Bảo tàng Antiquities cũng rất ấn tượng, nhưng quy mô nhỏ, không cách gì có thể so sánh với bảo tàng của Đại học Cambridge mà mình đã đưa bạn Tôm đến khi bạn ý còn bé tý. Ừ, điều gì cũng làm mình nhớ đến các bạn nhà mình, ngày nào còn bé tý mà giờ thì lớn đến vậy, và luôn chiến đấu với mẹ, ặc ặc.
Bãi cỏ ngay trước Bảo tàng nghệ thuật hiện đại
Trong chương trình học có một ngày đi thăm cơ sở dạy nông nghiệp của Đại học Queensland ở Gatten, cách Brisbane 80km. Vùng nông thôn của nước Úc thật đẹp, những cánh đồng chạy dài, ngăn nắp, xanh mướt. Những khoảng không bao la, thấp thoáng bóng cây to. Thời gian này đang mùa đông, thời tiết hết sức dễ chịu. Khung cảnh đẹp vậy nhưng hoàn toàn có thể hình dung sẽ như thế nào khi vào hè, dưới cái nóng 40 độ hay thậm chí hơn nữa. Trường đại học ở Úc luôn là cơ sở kinh doanh theo đúng mọi nghĩa. Ngoài nguồn thu từ sinh viên nước ngoài với mức học phí đắt lòi (ví dụ như các khóa học nông nghiệp tại ĐH Queensland thường khoảng 40.000 đô Úc, tức khoảng 660-680 tr/năm, Khoa Nông nghiệp của ĐH Queensland còn là nơi cung cấp tới 2 triệu lít sữa bò/năm và nhiều sản phẩm nông nghiệp khác nữa. Ngoài việc đi thăm một số phòng thí nghiệm trong trường, qua một số tòa nhà chính, người ta còn chở tụi mình vòng quanh trường trên xe bus tới khoảng 50’, đơn giản vì nó quá rộng (tổng diện tích lên tới hơn 1000 héc ta), không thể đi bộ được. Khi đi thăm một số nhà kính của Đại học Nông lâm tại Việt Nam mình đã rất thích, vậy nhưng khi được giới thiệu những khu vườn ươm trồng mái che tự động đóng khi có mưa, hay những chiếc hồ nhỏ/ao nuôi các loại sinh vật khác nhau và đồng thời xử lý nước, hay khu sản xuất điện mặt trời cung cấp cho toàn trường, mình chẳng còn từ để diễn đạt sự ngưỡng mộ. Thú vị thế nhưng khá nhiều người trong đoàn hoặc ngủ hoặc nói chuyện riêng. Chả thế mà đến hôm tổng kết lớp học, ngoài các giải thưởng như ai đặt nhiều câu hỏi nhất, ai chịu khó giao lưu, xây dựng mối quan hệ nhất ..., cô giáo còn có một giải thưởng đặt biệt – người ngủ trong lớp nhiều nhất. Oai, thật là xấu mặt. Chính từ những điều nhỏ như vậy mà người Việt biết bao giờ mới khá được. Việc nhỏ còn chưa làm được tốt thì đừng nói những điều to tát.
Con đường trong sân của Gatton Campus
Một điều mình rất thích nữa là dòng sông Brisbane, thanh bình, sạch sẽ và đẹp đẽ, hai bờ được kè cẩn thận, nhiều nơi là những bãi cỏ xanh mướt kéo dài ra tận bờ sông. Từ khách sạn nơi trung tâm đến trường khoảng 7km. Buổi sáng bọn mình đi xe bus hết khoảng 20’, còn khi về mình thích đi phà, vừa không tắc đường, vừa ngắm cảnh trên sông đẹp tuyệt vời. Mình bảo chị A., em đã đến London, Paris, Budapest, Praha, Moscow. Không nơi nào có những bến phà đẹp như ở Brisbane. Ở những thành phố đó, đi thuyền trên sông là một trải nghiệm dành cho khách du lịch, đắt lòi (ở Paris là 16 euro) và bến phà không gây nên một ấn tượng gì. Còn ở Brisbane, phà là phương tiện công cộng, đẹp, sạch và rẻ, vỏn vẹn 4.7 đô cho khoảng thời gian vài tiếng trên sông.


Thành phố nhìn từ con phà trên sông
Một chuyến đi ngắn, hôm nào cũng bận rộn cả ngày nên mình không còn chút thời gian nào đi thăm bảo tàng nghệ thuật hay những điểm thú vị khác. Brisbane cũng không có những nhà thờ, công trình nghệ thuật thật độc đáo  như ở phần lớn các thành phố châu Âu, vậy nhưng thành phố này để lại trong mình những ấn tượng nhẹ nhàng, dễ chịu. Một vài điều dễ chịu nữa là cả chuyến bay đi và về mình đều được ngồi một mình ở cả dãy ghế 3 chiếc, có thể nằm ra ngủ thoải mái. Phòng khách sạn sạch sẽ, có cả phòng riêng cho cậu cháu đến thăm, có bếp để nấu nướng với đầy đủ đồ dùng nhà bếp. Sau chuyến đến Úc lần này mình lại đang muốn cô con gái đi học Úc đây 😊

23/07/2018

LẦN ĐẦU ĐẾN NƯỚC ÚC_NGÀY THỨ HAI

Brisbane luôn ấm áp, vậy nên dù đang mùa đông trời cũng không lạnh. Đúng hơn là nhiệt độ chênh lệch rất cao. Ban đêm có thể xuống tới 4-6 độ, nhưng nhanh chóng tăng lên đến khoảng 12-13 độ lúc 8-9h sáng và suốt cả tuần mình ở đó thì buổi trưa thường 18-20 độ cùng nắng rực rỡ. Ngay trước hôm chuẩn bị sang mình đã hẹn với mọi người sẽ đi vườn thú chơi. Từ bến xe trung tâm rất gần khách sạn, đi hơn 30’ xe bus thì tụi mình đến được Lone Pine Sanctuary, vườn thú của thành phố. Tất nhiên là xông ngay vào khu có các chú kuala rồi. Các bạn ý trông thật đáng yêu, những nắm bông sạch sẽ, hiền lành, cứ ôm cây và vùi mặt ngủ suốt. Một cuộc sống vô lo, nhưng mình vẫn hay nói, nếu cuộc sống chỉ có đi làm, xong rồi về nhà ăn và ngủ rồi lại đi làm thì khác gì con bò. Vậy nên kệ các bạn ý vô lo, ngủ vùi, mình nhất định không ghen tỵ, dù rằng nhiều khi mình bận phát điên 😊. Tiếp theo mình đi xem một show chó chăn cừu. Hai chú chó trông nom đàn cừu khoảng hơn chục con, biểu diễn lùa đàn cừu từ gốc cây vào những ô được chăng dây. Chú cừu nào bướng bỉnh sẽ bị cảnh báo ngay.
Kuala đây. Khách đông thế này bạn ý cũng chẳng thèm để ý đến ai, cứ ngủ thôi

Công viên khá rộng, mình cùng mọi người lang thang qua khu chuột túi, khu đà điểu, thú mỏ vịt và chim chóc...  và nhớ lại hình ảnh mình cùng Cún lang thang ở vườn bách thú Antwerp. Khi đó Cún đã vui sướng, náo nức biết bao nhiêu trước một thế giới hoàn toàn khác. Rồi mình tưởng tượng nếu cho bạn ý đi cùng chuyến này thì bạn ý sẽ thế nào. Chắc hẳn không còn cảnh bạn ý ôm ngực bảo, mẹ ơi con cứ thấy sướng quá thôi. Bạn ấy còn bận ở nhà với một buổi thi vào Cao đẳng văn hóa nghệ thuật, rồi buổi biểu diễn tối thứ Bảy, đúng hôm mình bay về.
 Giữa công viên có một hồ nước nhỏ thanh bình
Khu kangaroo nghỉ ngơi. Các chú ấy nằm la liệt ở phía xa xa
 Cùng mọi người trước show diễn của chó chăn cừu
Mình cứ muốn ngắm cảnh này mãi thôi

Lang thang công viên một hồi, quay về đến trung tâm đã khoảng 3 rưỡi và mình thì có một danh sách các loại thuốc mọi người nhờ mua. Chui vào một cửa hàng thuốc, cứ theo danh sách mà tìm, nhặt hộp nào thì đánh dấu vào danh sách, mình nhanh chóng tìm được gần hết những thứ mọi người nhờ. Xách hai túi lặc lè về khách sạn, chắc cả gần chục cân chứ chẳng ít gì. Vì biết sau đây sẽ hoàn toàn không còn thời gian lượn lờ, mình vứt hai túi đồ ở khách sạn rồi quay lại khu phố mua sắm. Tìm cho cún được một đôi giày, chụp ảnh gửi cho nàng xem, nàng rú lên, no nooooooo. Mình bảo mẹ thấy đẹp đấy chứ, nàng chỉnh ngay, gu của mẹ và của con khác nhau. Cạn lời. Mình đành bảo thôi về nhà mẹ con mình tìm trên mạng rồi mẹ nhờ người mua và gửi về sau vậy. Phản ứng của nàng là Yeppppp 😊. Về vụ mua chocolate thì nàng dặn mẹ mua nhiều loại matcha (để anh Tuấn không ăn được, haha). Một đôi trải nghiệm tiếp theo về việc nhà tài trợ vĩnh viễn cố gắng lấy lòng người thụ hưởng như sau. Mua cho nàng đôi áo hai dây của Uni Qlo thì nàng bảo, ôi xời Uni Qlo mua ở VN được mà. Rồi nàng bảo mẹ mua áo hoodie cho con đi. Con gái gửi ảnh, dặn thêm là màu pastel mẹ nhé. Nhưng nàng rất hiểu mẹ nên hỏi ngay, mẹ có biết màu pastel là màu gì không, mẹ thật thà bảo không và câu trả lời là mẹ google đi. Ôi trời, con gái lớn quá rồi. Chả biết đôi hoa tai của Pandora có làm con hài lòng không, dù rằng cũng đắt chết đi được. Vụ này thì mẹ chủ động, không hỏi nàng nữa.

LẦN ĐẦU ĐẾN NƯỚC ÚC_LÊN ĐƯỜNG - NGÀY ĐẦU TIÊN

Lên đường – Ngày đầu tiên
Vừa hôm nào mình bắt đầu công việc mới, vậy mà vèo một cái đã nửa năm trôi qua. Công việc thực sự lúc nào cũng rất bận rộn, cứ cuốn mình đi. Chuẩn bị cho các đoàn đi Úc học, mọi người thường hỏi mình đã đến Úc bao nhiêu lần, và mình bảo trong số những người ngồi quanh đây mình là người duy nhất chưa đến Úc 😊. Nghe mình nói vậy, A. bảo, ơ vậy thì mày cần phải đi Úc một chuyến chứ, làm việc với các trường ĐH Úc mà chưa đến đó một lần, không hiểu rõ các trường Úc thì không hợp lý. Cân nhắc gợi ý của A. ít hôm, mình đề xuất với sếp việc mình sẽ đi cùng với nhóm học viên của khóa học ngắn về chủ đề Quản trị và lãnh đạo đại học tại Đại học Queensland ở thành phố Brisbane. Chỉ có điều họ học hai tuần, mình thì thấy một tuần là hợp lý, đi lâu quá thực lòng là ngại. Sếp duyệt ngay và luôn. Sau đó là làm visa, đặt vé, đặt phòng, mua bảo hiểm... Làm visa đơn giản, không như mọi khi mình làm visa đi châu Âu. Mình phải thò mặt đến nơi nộp hồ sơ đúng một lần, sau đó họ cấp e-visa, thậm chí còn không đóng dấu vào hộ chiếu như khi xin visa đi những nước khác. Công ty đặt phòng cho mình cùng chỗ với cả đoàn, kiểu căn hộ có bếp để nấu nướng. Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ lên đường.

Chuyến bay đi xuất phát lúc nửa đêm, Hà Nội – Sydney – Brisbane. Chặng đường Hà Nội – Sydney hơn 9 tiếng, bay từ Hà Nội xuôi về phía Nam, qua Sài Gòn, qua Singapore, rồi những hòn đảo của Indonesia và gần như toàn bộ châu lục Úc để đến được Sydney ở tận phía Nam của hòn đảo/châu lục này. Mà thật kỳ lạ, khi mình nhìn đồng hồ đã là 7, hoặc thậm chí 8 hay 9h địa phương thì bên ngoài máy bay vẫn cứ tối om. Và mình cứ tưởng đó là do người ta làm kính màu tối cho hành khách ngủ. Nhưng hóa ra không phải, đến khi gần hạ cánh thì nhìn ra bên ngoài mới thấy trời sáng. Vụ này thì đến giờ mình vẫn chưa hiểu vì sao. Đến Sydney đã là hơn 12h trưa (thiệt ba tiếng vì lệch múi giờ), mình đứng chờ chỗ băng hành lý mãi. Đến khi chỉ còn vài món đồ cứ chạy vòng vòng mà nhìn mãi chẳng thấy valy của mình đâu, mình hoảng hốt đến quầy hành lý hỏi cách giải quyết. Một đồng chí to cao đi ngay cùng mình, hỏi valy mày màu gì, mình bảo màu tối. Đến chỗ băng hành lý, đồng chí chỉ vào một cái valy màu tối đang chình ình trước mắt mình hỏi có phải cái này không, mình nhận ngay ra nó là của mình. Ặc ặc, quê không để đâu cho hết.

Chuyển tiếp ở sân bay Sydney khá rắc rối. Phải kéo theo cái valy, được cái mình mang ít đồ nên không vất vả gì, ra xe bus hoặc tàu để sang sân bay nội địa ở cách đó tới 7-10’. Mình loay hoay hỏi một hồi thì cũng lên được xe. Cái vụ tìm valy rồi đậu phộng một lát làm mình chả còn bao nhiêu thời gian nghỉ ngơi, dù thời gian chuyển tiếp tới hơn 2 tiếng rưỡi. Xuống sân bay Brisbane thì ổn rồi, mình gọi một chiếc taxi về khách sạn, mất chưa tới 30’.

Đập vào mắt mình là cây cối rất xanh với những giống cây của vùng nhiệt đới, dù rằng tháng Bảy ở Úc đang là mùa đông. Thành phố hiện đại, sạch sẽ. Tất cả tạo nên ấn tượng khác hẳn ấn tượng đầu tiên buồn bã của mình khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Manchester hơn 10 năm trước vào một ngày mùa thu.  Có thể vì khi đó mình chưa từng đặt chân tới châu Âu, ngơ ngác và lo lắng trước bộn bề những mối lo của một cuộc sống mới ở Anh, với ông chồng và Tôm sẽ sang sau mình khoảng 3 tuần, khi ngân sách cho cả gia đình rất eo hẹp. Còn chuyến đi Úc lần này thì vô cùng đơn giản, mình đã được công ty lo đủ mọi thứ, và kể từ lần bay sang Anh năm 2007 đó, mình đã có thêm khá nhiều trải nghiệm với những chuyến đi nước ngoài hoặc cùng đồng nghiệp hoặc một mình.

Khách sạn Mantra on Edward nằm ngay trung tâm thành phố. Từ đó đi bộ ra Queen Street, con phố mua sắm trung tâm chỉ mất đúng 5’. Cạnh khách sạn là một khu vườn nhỏ rợp bóng cây, vài chiếc ghế băng cho mọi người ngồi. Những bậc thang tạo thành con đường dọc tòa nhà IBM mang tên Jacob's ladder gợi mình nhớ tới con đường đi bộ mang tên New Walk rất đẹp ở Leicester.

Vừa mới chân ướt chân ráo sang đến nơi, chưa biết mua gì ở đâu. Và lại được cảnh báo các cửa hàng đều đóng cửa từ 5h, mình xuống lễ tân lấy một quả táo (họ có một âu táo để sẵn cho khách), nếu một bát mì rồi ngồi ôm máy tính. Huhu, từ bao giờ máy tính đã trở thành người tình thân thiết nhất của mình thế này! 

12/07/2018

KHI CON GÁI BƯỚC CHÂN VÀO "SÂU BÍT" :)


Bắt đầu học đàn violin từ khi con được năm tuổi rưỡi, rồi đàn tranh khi con hơn 8 tuổi, mẹ chẳng khi nào nghĩ con sẽ đi theo con đường chuyên nghiệp mà chỉ coi đó như một thú vui. Con gái học hành nghiêm túc, mùa hè đi nghỉ Sapa lâu cũng mang đàn theo để tập, tối nào cũng nửa tiếng tập đàn tranh rồi lại nửa tiếng tập violin, hôm nào lười hoặc bận bỏ lỡ thì hôm sau tập bù.

Lần đầu tiên con lên sân khấu lớn là khi cô đưa con vào biểu diễn trong một chương trình ở triển lãm Vân Hồ trong một sự kiện nho nhỏ. Con và một bạn có phần song tấu đàn tranh, được đệm bởi mấy cô chú khác của nhà hát ca múa nhạc. Hoành tráng ra phết. Cát sê hẳn 400.000 cho đúng 3’ biểu diễn trên sân khấu. Tiếp theo con được mời đi biểu diễn trong một hội thảo của GIZ, cũng do mẹ có cô đồng nghiệp cũ ở đó đang cần tìm người biểu diễn vài tiết mục trước khi khai mạc hội thảo. Nàng được trả 500.000 cho 2 tiết mục tổng cộng khoảng 5’ và sự ngưỡng mộ của các đại biểu hội thảo mà phần lớn là khách Tây.

Lên cấp II, con may mắn có cô giáo nhạc là người chắc hẳn năng động và có mối quan hệ tốt. Vậy nên con và các anh chị trong trường đã được mời biểu diễn trong một chương trình ti vi nhỏ vào dịp Tết âm lịch vừa rồi. Tiếp theo là biểu diễn trong một chương trình của Đại sứ quán Nhật.

Gần đây con học bài Hoa anh đào, một bài dân ca Nhật, say sưa với bài đó vô cùng. Mẹ thích nghe con đánh lắm nhưng bây giờ thì con đã vào tuổi nổi loạn, không cho mẹ vào phòng nữa mà mẹ chỉ có thể ngồi ngoài hành lang nghe con tập. Ít bữa trước, trong khi mẹ đang đi công tác, gọi điện về bố hồ hởi khoe con được mời đi tham dự Liên hoan âm nhạc thiếu nhi quốc tế tổ chức tại Nha Trang, được VTV tài trợ toàn bộ và còn tham gia biểu diễn trong chương trình truyền hình trực tiếp nữa chứ. Wow, vụ này thì mẹ cũng không tưởng tượng nổi rồi. Sau đó thì mẹ được biết thêm, cô giáo dạy nhạc của con có mối liên hệ tốt với ĐSQ/các đơn vị Nhật bản. Và đoàn Nhật Bản của họ không đủ học sinh, trong khi ở trường con các con học tiếng Nhật, tập thổi sáo Nhật, chơi nhạc Nhật… Vậy nên con và mấy anh chị cùng trường sẽ tham gia với tư cách thí sinh Nhật Bản 😊. Haha, nghe cũng kỳ kỳ. Nhưng con thì tuyên bố, đoàn nào cũng được, miễn là được đi.

Khá nhiều công sức và thời gian đưa đón con đi tập tành. Lần này là sân khấu lớn thực sự, vậy nên những yêu cầu về tiết mục, trang phục … cũng khắt khe hơn nhiều. Những bố mẹ có con đi chuyến này lập một nhóm Viber, liên lạc, bàn bạc đủ mọi thứ, nào may đồng phục, nào chuyện chuyển đàn đi, rồi liên tục cô giáo đi cùng đoàn cập nhật tình hình các con.

Trưa hôm qua con gái đã đi rồi. Bố chở con và mấy bạn ra sân bay. Mẹ không ở nhà tiễn con được. Mà con cũng quen rồi, đã đi Thái Lan một mình tới 4-5 lần chứ đâu có phải lần đầu tiên. Hai cô giáo đi để quản lý các con đưa tin liên tục về từng bước của các con. Có tối các con phải tập trên sân khấu cùng đạo diễn tới 2 tiếng đồng hồ, rồi công việc chuẩn bị để quay clip giới thiệu đoàn cũng hết sức mất thời gian. Có một bạn bị áp lực quá còn khóc nữa. Con gái mẹ thì không, con vui lắm, chả bị áp lực, căng thẳng gì, mẹ gọi điện mãi mới được, hỏi con đang làm gì, con trả lời con đang thở, nói chuyện được ba câu là muốn dừng, bảo con bận lắm. Lao động nghệ thuật vất vả ghê gớm 😊. Xen vào đó cũng có những lúc nhẹ nhàng, có các chương trình tham quan thủy cung và vườn thú, vui chơi ngoài bãi biển. Tối cuối cùng là dự tiệc chiêu đãi. Mà chả phải tiệc chiêu đãi thì bữa nào mà chả ăn tự chọn ở nhà hàng của Vinpearl.

Sung sướng được đón tiếp rất hoành tráng, được tặng vòng hoa hẳn hoi :)
Tập tành trước buổi diễn

Trên truyền hình trực tiếp đây
Con gái yêu của mẹ, con cứ vui sướng hưởng thụ đi nhé. Chắc chắn đây sẽ là một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ về tuổi thơ con. Và ai mà biết được còn những gì đang chờ con ở phía trước. Dù mẹ con mình vẫn xác định âm nhạc chỉ là thú vui, có vẻ như con gái mẹ đang đặt những bước chân đầu tiên vào “sâu bít” rồi đấy. Tự hào và yêu con gái mẹ quá thôi!

Vĩ thanh: Bài viết cách đây đã một tháng. Chiều nay thì con đang chuẩn bị cho một buổi biểu diễn khác, trong chương trình dành cho các bạn tham dự cuộc thi quốc tế Learning across border. Oai, con gái mẹ bước chân vào showbiz thật rồi!