21/06/2017

NGÀY LÀM VIỆC CUỐI CÙNG

Vậy là đã đến ngày làm việc cuối cùng của mình ở văn phòng này, nơi mình đã gắn bó tới gần 8 năm. 8 năm, một đoạn đường so với mấy chục năm đi làm thì chẳng phải là dài nhưng cũng không hề ngắn. Mình nhớ những ngày đầu mới đi làm ở đây, cái cây lộc vừng dưới sân còn bé lắm, chỉ cao hơn đầu mình một chút, vậy mà bây giờ nó đã thành một cây xum xuê, bóng rợp mát một khoảng sân, những chùm nụ mấy hôm nay buông tha thướt từ vòm lá mướt xanh mùa hè.

Mình bắt đầu đi làm ở đây khi 37 tuổi, tất nhiên không hề còn trẻ và cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm trong công việc, vậy nhưng chắc chắn mình đã học thêm được rất nhiều điều, cả về công việc lẫn cuộc sống. Những mối quan hệ ở văn phòng phần lớn là tốt đẹp nhưng chẳng tránh khỏi đôi lúc có những điều nho nhỏ chẳng được như ý. Dù vậy, đến giây phút này đọng lại trong mình chỉ là rất nhiều những kỷ niệm đẹp. Bọn mình đã cười đến vỡ bụng với màn ghép từ của mấy cậu đồng nghiệp người Zimbabwe thành bài nhạc rap trong seminar năm 2013. Màn trình diễn múa nón của tụi mình trên sân khấu ‘’cuốc tế” cũng vào năm đó đến tận bây giờ vẫn còn được nhắc đến. Rồi còn biết bao những chuyến đi khác mà mỗi chuyến đi sẽ là cả một câu chuyện dài.

Ngồi viết lá thư chia tay, đầu tiên là cho mọi người ở văn phòng Việt Nam, rồi sau đó là Hội sở và các đồng nghiệp ở những nước khác, mình không tránh khỏi cảm giác buồn buồn. Những lá thư đáp lời càng gợi lại cho mình biết bao kỷ niệm. Cậu đồng nghiệp ở Campuchia còn gửi cho mình một tấm ảnh từ năm 2014, khi mình sang văn phòng bên đó công tác. Cả buổi chiều nhận bao nhiêu thư chia tay và đáp lời. Những người không yêu quý mình hay đơn giản chẳng có ấn tượng gì về mình đương nhiên im lặng, còn những đồng nghiệp khác dành cho mình rất nhiều lời đẹp đẽ làm mình thấy trong lòng ấm áp. Dù không hề khéo léo, mình tin mình đã rất chân thành và luôn cố gắng supportive với mọi người.

Một chặng đường khép lại. Thêm một chiếc bàn trống để lại sau lưng và chỉ cuối tuần sau thôi thì kể cả cái phòng này của tụi mình cũng sẽ được trả lại cho nhà khách và chắc chẳng mấy chốc sẽ có một đơn vị nào đó thuê. Rồi bất chợt một hôm nào đó có đến đây, bước chân lên tầng 3 mình cũng chẳng thể ngó vào để tìm lại cảm giác quen thuộc của những ngày xưa cũ.

Tạm biệt nhé! Khép lại một chặng đường, như con tàu đã đến cảng, để rồi lại lên đường đến những bờ bến mới. ‘’Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ/Nhưng không phải là điều tôi luyến tiếc.’’ Biết đâu sau này mình sẽ cảm ơn văn phòng chuyển vô Đà Nẵng để mình có cơ hội thay đổi công việc, làm những điều khác đi trong cuộc sống này.

TRỞ LẠI MIỀN TRUNG

Lần đầu bố mẹ đưa các con đến miền Trung là chuyến đi cùng ông bà vào mùa hè năm 2010, khi ông còn khỏe mạnh. Trên đỉnh Bà Nà, ông nói nhất định phải trở lại đây khi người ta xây xong khu làng Pháp. Tuấn khi đó còn bé lắm, mới 8 tuổi, vẫn rất say sưa với những trò trẻ con, cầm máy ảnh chụp bức ảnh minh họa cho ngôi làng Pháp trong tương lai, bảo để bố mẹ khỏi quên. Thế rồi những năm sau đi nơi khác, tiếp theo là sức khỏe ông kém, không đi xa được nữa, nhà mình chưa có dịp tất cả quay lại nơi này cùng nhau.

Mẹ và em cún vừa có chuyến đi Hội An vào tháng 10 năm trước, nhưng để đi tắm biển thì Đà Nẵng vẫn là lựa chọn hợp lý và Tuấn cũng đồng ý, vậy nên cuối cùng nhà mình đã chọn Đà Nẵng, Hội An làm điểm đến cho chuyến đi hè này. Phút cuối có thêm chị Thảo tham gia nữa, thêm một đồng minh cho hai anh em trong chuyến đi.

Mẹ kết hợp đi công tác nên vào Đà Nẵng từ thứ Ba. Thứ Năm bố cùng các con và chị Thảo bay vào sau. Chuyến bay sớm nên vẫn kịp đưa các con lên bán đảo Sơn Trà ngắm thành phố và biển. Chiều thứ Năm trời hơi mưa. Từ nơi hội thảo mẹ gọi về hỏi mấy bố con đi tắm chưa, bố bảo đang mưa, mẹ phì cười, ra biển thì mưa nắng khác gì nhau, đằng nào chẳng ướt hết. Cuối cùng thì tạnh mưa một lúc, tối mịt mới lôi được hai anh em lên khỏi biển, và việc đó lặp đi lặp lại, lần nào đi tắm biển cũng vậy, đã xuống biển thì rất khó lôi các con lên. Trước khi xuống tắm biển có một bạn gái chào Tôm bằng tiếng Hàn, tất nhiên là chàng không hiểu gì, chỉ hơi đoán, mặt lạnh te còn em cún thì biết ngay. Lát sau thấy Tôm trò chuyện với chị Thảo và em cún, bạn kia buột miệng, Ơ hóa ra người Việt. Cún kể rồi chua thêm với mẹ, lạnh lùng là phong cách của sao Hàn. Ặc ặc.

Ngày tiếp theo mẹ vẫn phải đi làm còn mấy bố con đi chơi Bà Nà. Chị Thảo sung sướng gửi tin nhắn bảo đẹp lắm dì ạ. Còn hai anh em thì khỏi nói, mê mải chơi các trò đến mệt nhoài, dù cún vẫn bảo không bằng Disneyland. Đương nhiên 😊.

Trở lại với Hội An cún náo nức vô kể. Cún nhất thiết phải nghỉ lại ở Tea Garden Homestay mà lần vừa cách đây hơn nửa năm hai mẹ con đã ở. Lần này họ đã có thêm restaurant ngay bên ngoài, ăn uống khá ngon và giá cả cũng hết sức phải chăng. Rồi cún đòi đưa cả nhà đi ăn ở Secret Garden, cái quán sang chảnh mà lần trước hai mẹ con đã ngồi. Buổi tối cuối cùng ngồi ở một quán cà phê trên tận mái của số nhà 66 Nguyễn Thái Học là một trải nghiệm vô cùng thú vị khác. Hai chị em, dù rằng vừa ăn tối xong vẫn nhiệt tình gọi món bánh xèo hoa quả, để rồi sau đó à lên bảo, ôi chẳng qua chỉ là bánh kếp cho hoa quả vào bên trong.
Vừa đến homestay hai chị em đã post ngay rồi

Đi thuyền đêm trên sông Hoài
Có chị Thảo làm đồng minh, con đòi đi chơi phố riêng với chị, cả đi dạo phố đêm và giữa trưa cho vắng
Rời Hội An vào giữa trưa, sau khi đã ăn xong, cả nhà lên xe đi Tam Thanh. Con đường nắng, vắng ngắt, vì mới được mở xuyên qua các khu rừng hoang nên không có nhà cửa. Vun vút qua bên ngoài ô cửa là những trảng đất đặc trưng của miền trung khô cằn, cây lúp xúp, đẹp mà đầy nhọc nhằn. Có những đoạn xe chạy dọc theo những bãi cắt trắng tinh khôi mà Cún đã say mê nghịch đến thế nào trong chuyến đi lần đầu vô đây. Mẹ rủ mấy anh em xuống nghịch cát nhưng nắng quá, chẳng bạn nào muốn.     
Biển xanh ngắt dưới ánh nắng ban trưa
Đến bờ biển Tam Thanh vào tầm hơn 2 h chiều, cả mấy chị em ồ lên bảo mẹ ơi ở lại đây thêm đi. Bãi biển hầu như không một bóng người, làn nước dưới ánh mặt trời rực rỡ xanh ngăn ngắt. Khu Resort cạnh bãi biển khá đẹp, sang chảnh. Chả bạn nào thiết tha gì làng bích họa, mẹ phải dùng kỷ luật để 4.30 lôi các con lên xe đi đến làng bích họa một lát.
Những tấm cột chỉ đường mới được dựng gần đây
Những chiếc thuyền mới được thêm vào ngôi làng bích họa
Đời không như là mơ. Đến lúc 5h thì bãi biển đã không còn vắng ngắt ngơ nữa. Resort không có bãi tắm riêng mà vẫn sử dụng bãi tắm chung. Tuy thế, đây không phải là khu du lịch nổi tiếng nên khách du lịch rất ít, chỉ toàn dân địa phương nên bãi tắm vẫn vắng tương đối so với hầu hết mọi nơi khác. Buổi đi tắm biển cuối cùng để mai về rồi. Mẹ nhắc các con tận hưởng vì cả năm nữa nhà mình mới lại đi biển.

Bữa tối cuối cùng ở một nhà hàng bên bờ biển cả nhà ăn uống nhiệt tình. Mà chả mấy bữa trong chuyến đi các con không yêu cầu món cơm rang dù mẹ luôn tìm các quán và món đặc sản ngon cho cả nhà. Ôi, đỡ cho mẹ quá 😊. Cún bảo con phải ăn ít thôi không lại như chị Thảo. Chị Thảo lườm, bảo chị béo chứ gì. Cún cãi, em có bảo chị béo đâu. Mẹ không được nói con bảo chị Thảo béo, con dùng từ hay thế còn gì. Haha.

Những chuyến đi của bố mẹ hay mẹ với cún thì có khá nhiều, nhưng rất lâu rồi cả nhà mình mới lại đi cùng nhau thế này. Nhìn các con chơi đùa, trêu chọc nhau, mê mải với những trò của các con, rồi đòi ở phòng riêng với lập luận trẻ con cũng cần được tôn trọng, mẹ thấy thật happy. Chàng trai Hàn lạnh lùng nhiều lúc cũng chịu khó giao tiếp hơn với cả nhà. Và khi được hỏi ấn tượng nhất về Hội An là gì, chàng bảo ăn ngon, chả thế mà ăn tới hơn chục xiên thịt nướng và nem lụi ở quán Giếng Bá Lễ. Hehe, ngồi xổm lên mọi giá trị khác.


Hãy tận hưởng những mùa hè tuổi thơ các con nhé. Yêu các con thật nhiều! 
Các con đã lớn, không cho bố mẹ chụp ảnh. 
Một tấm ảnh hiếm hoi của cả nhà mình trong chuyến đi đây

07/06/2017

CON TRAI TRÒN 15 TUỔI, MỘT NĂM SÓNG GIÓ

Thế là con trai của mẹ đã tròn 15, bước sang tuổi 16. Một năm đầy sóng gió, với bao nhiêu bão táp và giông tố. Một năm với việc học hành luôn gây đau đầu cho bố mẹ và cả các cô giáo của con. Tuy vậy, từ khi bố mẹ chấp nhận đề nghị của con không thi vào trường cấp III nào cả mà vào nhạc viện học hoàn toàn thì mọi việc trở nên nhẹ nhàng hơn. Từ khi thi xong học kỳ, suốt từ 20/4, con sống một cuộc sống hết sức thư giãn trong khi các bạn đang bò nhoài ôn thi. Sáng con dậy từ 5.30 để nạp một liều doping điện tử đến khoảng hơn 7h.  Ăn sáng xong con đến trung tâm tập đàn. Hứng lên thì tập 2 tiếng, có hôm được hơn tiếng đã kêu mất hứng rồi đi về. Chiều và tối con tiếp tục làm bạn với cái máy tính. Thỉnh thoảng mẹ nhắc con chơi điện tử nhiều quá thì con cãi mẹ, con không chỉ chơi điện tử nhé, con còn xem phim, đọc truyện tiếng Anh, con dịch cả truyện nữa. Oa, vụ này mới à nha, mẹ choáng váng. Tất nhiên tin hay không là chuyện khác. Được cái khi con được tự do thế này thì hai mẹ con cũng đỡ đánh nhau, đúng như ngày trước con bảo, mẹ cứ để con được tự do là mẹ khắc thoải mái thôi mà J

Con cương quyết yêu cầu mẹ tìm lớp cho con học lập trình. Mẹ loay hoay một hồi, cuối cùng tìm được lớp lập trình của FPT. Con sẽ phải học hành một cách nghiêm chỉnh, như sinh viên thực thụ, để lấy bằng Cao đẳng. Đưa con đến tận nơi để tìm hiểu kỹ càng, con thích lắm và cương quyết sẽ đi học khóa này. Con vạch ra tương lai hết sức rõ ràng, rằng đồng thời với việc học nhạc viện, con sẽ đi học Cao đẳng, rồi tiếp theo sau đó là Đại học. Và nếu đúng như con tính toán thì con sẽ có bằng đại học khi các bạn cùng lứa đang học năm thứ 2. Con cũng tuyên bố học lập trình con sẽ phải cố gắng đứng top đầu trong lớp để dễ dàng có công việc tốt. Rồi còn dự định học tiếng Nhật để làm cho công ty của Nhật nữa chứ. Có hôm trong bữa ăn con tuyên bố hùng hồn, con mà đi làm thì tháng kiếm 30 triệu là chuyện vặt. Kinh, rất khẩu khí.

Một hôm mẹ thấy Coursera giới thiệu khóa học online Nhâp môn Phát triển Game/Introduction to Game Development của Michigan University. Mẹ dỗ dành con thử học. Một hồi nghe bùi tai con chịu ngồi học cùng mẹ. Tối đầu tiên qua đi một cách ngoạn mục, nghe 2 video, đọc một vài đoạn và con làm bài Quizz đầu tiên đúng cả 5/5 câu. Tuy vậy con kêu ca lý thuyết nhiều quá, con thích thực hành cơ. Mẹ giải thích con cứ bình tĩnh, các khóa học của họ thiết kế rất hay, chắc chắn sẽ có phần thực hành. Tối hôm sau con chủ động nhắc mẹ ngồi học cùng. Nghe thêm một mớ khoảng 5 video và đọc một đống. Kết quả không được ngoạn mục như hôm đầu, phải lần thứ 2 mới qua được bài Quizz, điểm cũng chỉ vừa đủ pass, 4/5 câu đúng. Con kêu ca, nhiều từ chuyên ngành quá mẹ ạ. Dù thế, ngày tiếp theo con vẫn nhiệt tình học hành, con bảo con quyết tâm hôm nay nghe hết các video còn lại và làm xong bài Quizz. Đã bắt đầu có thực hành, con đã phải download phần mềm để chuẩn bị thiết kế. Có đoạn mẹ nghe khó hiểu quá, hỏi con, con giải thích băng băng thế nào là reactive sound, thế nào là atmospheric sound và khoái chí nhìn mẹ, đấy, con giỏi tiếng Anh hơn mẹ rồi nhé. Mẹ choáng thực sự vì mẹ không biết con học thứ tiếng Anh khá rắc rối, học thuật, kèm theo khá nhiều thuật ngữ của máy tính này ở đâu. Con tủm tỉm, con tự học, mà con có học gì đâu, tiếng Anh nó cứ tự vào J. Lượng tài liệu được thiết kế cho 1 tuần học online được con giải quyết gọn trong vòng 3 tối! Ôi, mẹ choáng và mừng biết bao.

Món quà sinh nhật bố mẹ tặng con năm nay là một chiếc máy tính xách tay cấu hình tương đối, đủ cho con học lập trình, thiết kế game và đương nhiên là chơi game nữa J. Cam kết của con trước khi mua máy là sẽ phải tiếp tục khóa học online Introduction to Game Development cho đến lúc lấy được chứng chỉ. Rồi có thể những chứng chỉ khác nữa. Và tất nhiên là đi học khóa cao đẳng về lập trình của FPT.

Buổi tối ngày sinh nhật con tình cờ anh Hiếu chị Thảo cũng vừa từ Lao Cai về chơi. Sau màn thổi nến, cắt bánh và ăn bánh thì mấy anh chị em xin phép đi chơi. Bố mẹ chả có lý do gì từ chối, chỉ dặn nhớ đi về sớm, trong đầu cũng hơi thắc mắc bọn này đi đâu tầm này. Hóa ra anh chị đưa con và em cún ra quán, tổ chức sinh nhật lần nữa. Ôi, choáng tập hơi với độ rắc rối của đám trẻ ngày nay. Anh Hiếu và chị Thảo dưa góp để tổ chức sinh nhật cho con. Thế mà em cún, vốn xưa nay là bạn bè thân thiết của mẹ, cũng không hé răng nửa lời về việc tối đó đi đâu.


Đã qua thêm được một năm đầy sóng gió. Hy vọng con dần qua tuổi nổi loạn, sẽ có ý thức hơn và bớt làm bố mẹ đau đầu. Chàng trai của mẹ, bây giờ thì chàng trai sắp thực sự bước vào cuộc đời rồi. Hy vọng con happy với lựa chọn của mình. Hy vọng con sẽ trở thành một nghệ sỹ giỏi, một programmer giỏi, cả gamer giỏi nữa, vì con bảo nếu không chơi game giỏi thì làm sao con thiết kế được game J. Happy Birthday to you, chàng trai của mẹ! Yêu con thật nhiều!

30/05/2017

THÊM MỘT LẦN QUA CỘT MỐC CỦA CON

Những giờ học, những bài thi, tất cả giờ đã lùi lại đằng sau khi con gái vượt qua một cột mốc mới: học xong tiểu học.

Vốn mẹ chưa từng coi nặng chuyện điểm số, ngày nào đón con cũng chỉ hỏi một câu duy nhất, hôm nay con đi học có vui không, vậy nên con gái hầu như không bị áp lực gì.  Thế mà thời gian cuối, nghe những câu chuyện về chuyển cấp, về chọn trường cấp II, con lo lắng phết. Có hôm con hỏi mẹ, hay mẹ đăng ký cho con thi vào nhạc viện. Hóa ra con sợ con không được trường nào nhận thì con vào nhạc viện để tiếp tục đi học. Mẹ lại phải giải thích tất nhiên sẽ có trường nhận, không có trường này thì trường khác. Rồi mẹ cũng giải thích con cần có thành tích tốt để vào được trường con mong muốn.

Trước kỳ thi cuối học kỳ II khoảng một tháng, mẹ đi công tác về thấy con khoe con đã xin cô Thu cho con đi học thêm Toán đấy, từ giờ con sẽ tự đi học sau giờ học ở trường, tuần 2 buổi. Chà chà, tự lập đến mức đó. Con bảo con phải cố gắng để cuối kỳ thi Toán tốt. Đấy là gần chục buổi học thêm duy nhất của con suốt những năm tháng tiểu học, mà cũng là do con tự xin cô J.

Khi con thi học kỳ cũng là khoảng thời gian mẹ đi công tác triền miên. Cuối tuần ở nhà mẹ hỏi có cần mẹ ôn cùng không con luôn nói con tự ôn được. Vậy rồi mọi việc cũng qua, điểm thi của con đều ổn, học bạ cả 5 năm tiểu học đẹp. Buổi họp phụ huynh cuối năm trùng với ngày giỗ của bà nội, vậy nên mẹ không đi dự được, nhờ cô M. cầm hộ học bạ. Ngay khi có cơ hội đầu tiên con đã vội vàng cầm lấy cuốn học bạ xem xét cẩn thận, cười sung sướng với điểm số và các lời phê.

Vì là năm học cuối, ban phụ huynh tổ chức cho các con đi dã ngoại qua đêm ở Hòa Bình. Không đi được cùng con, mẹ gửi con cho các cô, và con bảo mẹ thế này, Bao giờ có con, con cũng làm trong ban phụ huynh và cũng cho con con đến đây. Nhưng phải đi 1 tuần, 2 ngày là quá ít J. Nhất trí với vị phụ huynh mẫn cán trong tương lai, hehe.

Theo ngôn ngữ của các con là "xõa hết cỡ" ở Resort An Lạc, Hòa Bình

Chuẩn bị làm kỷ yếu cho các con, mẹ là người đánh máy toàn bộ các bài của các con, nhờ thế mới được đọc bao điều của con và các bạn chứ J. Những điều các con viết thật ngộ nghĩnh, đáng yêu. Con gái mẹ mơ ước, “du học Nhật Bản, làm chủ chuỗi nhà hàng sushi”. Rất đáng để ước mơ con gái ạ. Chỉ tiếc, trong lúc thiết kế, chẳng hiểu người ta nhầm lẫn thế nào mà phần viết của con lại bị sai. Con hốt hoảng gọi cho mẹ tới 5 cú liền để nhắc mẹ xử lý, thế mà cuối cùng sai vẫn hoàn sai, may chỗ viết về ước mơ thì vẫn đúng.

Buổi lễ ra trường cho các con được tổ chức sau đó ít hôm, với những trang trí cầu kỳ trong sân trường, con đường đi vào, sân khấu, các tiết mục được chuẩn bị khá chu đáo. Mẹ đến dự cùng con, xúc động nhớ lại khoảnh khắc nào khi con mới bước chân vào lớp Một, còn bé tý ty, vậy mà giờ đây đã cao gần bằng mẹ, tự tin đứng hàng đầu nhảy rất đẹp trong tiết mục nhảy của cả lớp. Sau màn tiệc đứng mà con và các bạn vô cùng hào hứng là những trò chơi cùng nhau cả ngày vẫn chưa chán. Có khi chỉ là đuổi nhau, trêu chọc nhay hay thi nhảy để với tay lên một cái dây trang trí chăng khá cao. Đến 8h tối mà con vẫn còn nài nỉ cho con chơi thêm 5’ nữa. Trước đó có hôm mẹ hỏi thế khi chia tay có khóc không, con bảo, có bạn nói nhất định sẽ khóc đấy. Oa, lâm ly ghê.


Các kiểu chụp ảnh kỷ yếu, chụp ảnh buổi cuối cùng :)

Ừ, buổi học cuối cùng. Sau đây các con vẫn còn gặp nhau, chắc khó lòng cả lớp thì vẫn là một nhóm không nhỏ, nhưng những giờ phút này sẽ chẳng bao giờ quay trở lại. Các con còn hẹn hò nhau rất nhiều việc nữa, nào là hẹn gặp ở Sapa, hẹn đến nhà chơi, hẹn họp lớp (như người lớn luôn, hehe). Mẹ mừng con đã có quãng thời gian học tiểu học nhẹ nhàng và luôn vui vẻ. Vậy là con đã bước qua một cột mốc lớn. Rồi sẽ còn những cột mốc, những bậc thang khó hơn, để từng bước giúp con gái trưởng thành. Nhưng bây giờ thì con hãy vui vẻ tận hưởng một kỳ nghỉ hè thật thú vị con gái yêu nhé. Yêu con gái thật nhiều!


18/04/2017

HỌC SINH CÁ BIỆT hay NHỮNG NỔI LOẠN TUỔI DẬY THÌ_02

Vật vã rồi con cũng qua được lớp 8 với điểm số không quá tệ. Bố mẹ nín thở khi con vào lớp 9. Con bảo muốn chuyển hẳn vào Nhạc viện nhưng bố mẹ không đồng ý, thực ra thì mẹ sợ môi trường trong đó không lành mạnh, ảnh hưởng xấu đến con. Vậy nhưng để con học trường ngoài, bố mẹ cũng thường xuyên được hưởng biết bao sự đau đầu suốt từ đầu năm học đến giờ.

Vào học lớp 9, chị Linh gia sư năm lớp 8 không theo con được nữa vì chị bận đi làm. Chị My nhận thay chị Linh kèm con học. Không một chút tiến bộ nào. Được 2 tháng thì chị chạy mất dép. Chị là chị họ của con, thấp bé, con chẳng hề sợ chị tý nào, toàn trêu chọc chị. Một thời gian con đòi tự học, bố và mẹ kèm. No use. Đỉnh điểm là vụ nuốt 30 viên thuốc ngủ, phải đi cấp cứu và làm bố mẹ đau tim muốn chết. Vụ này thì viết cả vài entry nữa mới hết được chuyện L L L.

Bố mẹ thường xuyên được cô giáo chủ nhiệm nhắn nhủ gì đó. Con không thích học, con ghét tất cả các môn ngoại trừ Tin học. Với cô giáo Tin con yêu quý lắm, còn lại xù lông nhím với tất cả các cô giáo khác. Thậm chí có lần trong giờ Toán con giải một bài theo phương pháp lập trinh rồi nộp cho cô. Con ngủ trong lớp, tất cả mọi giờ. Con không chịu làm bất cứ phiếu bài tập nào… Sau vụ nuốt thuốc ngủ thì cô giáo cũng đầu hàng con, chả dám nhắc nhở gì nữa. Trong kỳ thi học sinh giỏi, con đi thi môn Tin và ở cấp quận con đứng thứ 4 trên tổng số 30 bạn, được chọn đi thi cấp thành phố. Cô giáo Tin nói cô hoàn toàn tin tưởng con sẽ được giải cấp thành phố. Vào phút gần cuối, Phòng GD ra thông báo chỉ những học sinh toàn diện mới được đi thi, mà con thì còn xa mới nằm trong số đó. Vậy đấy, người ta thản nhiên gạt một đứa trẻ ra ngoài chỉ đơn giản vì nó không giống tất cả những bạn khác.

Thái độ học nhạc cũng không khá hơn bao nhiêu. Năm trước con vẫn tập đều đặn 2 tiếng mỗi ngày. Còn năm nay việc tập bị giảm xuống còn tiếng rưỡi hoặc thậm chí chỉ 1 tiếng. Việc con qua được kỳ thi học kỳ I với mẹ là một điều kỳ diệu, khi con may mắn bắt trúng cả 3 bài con đánh trôi chảy. Vậy nhưng sau đó 3 tháng, ngay sau buổi thi giữa kỳ II thì chính thầy giáo gọi điện cho bố mẹ nói “Nó làm mát mặt thầy. Ai cũng nói có một sự tiến bộ vượt bậc.” Từ đó, mỗi khi mẹ nhắc con tập thì con lại lý luận, mẹ đừng có nói thời gian chưa đủ này nọ, quan trọng là kết quả, mẹ thấy đấy con tập thế cũng đủ để kết quả tốt. Thứ Bảy tuần trước, đi học giờ xướng âm về con khoe thầy giáo xếp con và 4 bạn nữa vào nhóm có năng khiếu, chỉ nghe một nốt là đọc được ngay nốt đó, gọi là perfect pitch.

Học hành thì như vậy nhưng kỹ năng chơi game tiến bộ theo đường thẳng đứng. Em cún bảo anh Tuấn cầu hôn cái máy tính rồi J. Đã có một thời gian dài con qua mặt bố mẹ ban đêm dậy chơi điện tử, với hệ quả tất yếu là đến lớp gật gù (Con bảo bây giờ con không dậy chơi nữa nhưng đến lớp con vẫn ngủ vì quá chán). Vụ việc chỉ được phát hiện khi mẹ đặt đồng hồ dậy lúc 1h đêm và được mục sở thị con đang say đắm bên vị hôn thê toàn năng, huhu.

Còn vài hôm nữa con sẽ thi nốt các môn chính – Toán, Văn và tiếng Anh. Đã quyết định vào Nhạc viện học cấp III, con không cần phải ôn luyện và trải qua kỳ thi vào cấp III như các bạn. Con lên kế hoạch sau đây sẽ đi học lập trình và cả tiếng Nhật nữa. Con bảo con đã tính toán cho tương lai mình rồi, học nhạc và lập trình. Con sẽ là sinh viên Nhạc viện đầu tiên thi vào Đại học FPT. Mục tiêu ngắn hạn là hè này sẽ kiếm ít nhất 3 học trò để dạy nhạc, còn sau 3 năm nữa thì sẽ phải có nhiều học trò hơn, dạy ở một trung tâm chính thức hơn.


Haiza, một năm dài dằng dặc và không biết bao sự vụ đau đầu. Vào Nhạc viện học hẳn là một bước ngoặt. Bố mẹ chẳng biết phải hỗ trợ con như thế nào. Bài học làm mẹ thật khó, mẹ chưa từng bao giờ biết giải như thế nào là đúng. Tiếp tục nín thở chờ con qua tuổi nổi loạn! 

HỌC SINH CÁ BIỆT hay NHỮNG NỔI LOẠN TUỔI DẬY THÌ_01

Mẹ luôn là con ngoan trò giỏi, vậy nên chẳng thể hình dung con trai mẹ lại là học sinh cá biệt L. Lúc nhỏ con là đứa trẻ rất nhanh nhẹn, và bây giờ con vẫn vậy. Mẹ không bao giờ quên ngày đó con mới 7 tuổi, mùa hè đi học thêm ở nhà cô tận gần Big C, đoạn đường phải tới hơn 3km chứ chẳng ít gì. Mẹ và em trên Sapa, bố đưa con đi học thêm, để con ở cửa nhà cô cùng một bạn nữa rồi vội vàng đi làm. Nhưng hóa ra tuần đó cô cho nghỉ, con và bạn chờ một lúc rồi tự đi bộ về tận nhà. Nhà bạn ở gần trường, chắc bằng nửa đoạn đường từ nhà mình đến nhà cô, nên đến trường rồi con còn phải đi bộ một đoạn khá xa nữa để về nhà. Mẹ lo cuống cuồng, còn con sau đó kể khi qua ngã ba con nhờ chú xe ôm dẫn.

Những ngày đầu đi học lớp Một, tối nào việc học bài cũng là cực hình đối với con. Con ngồi học, nước mắt rơi lã chã, nhìn rất thương. Và đã có lần con ước mình là con mèo J. Dù vậy, suốt những năm học cấp I con vẫn luôn là học sinh giỏi và chưa gây ra quá nhiều rắc rối.

Lên cấp II con lớn lên nhiều. Từ khi đi học lớp 6 đã đòi tự đạp xe, không cho bố mẹ đưa đón nữa. Con chủ động trong việc đi học và cả đi lại nói chung. Thế nên mới có chuyện con cầm tiền, đi mua hộ các bạn những chiếc hộp đựng bài, mỗi cái lấy lãi 5k. Nhưng việc học thì lại khác, sự chủ động, tự giác của con trong học tập thay đổi theo hướng chậm dần đều L. Thỉnh thoảng con lại tặng mẹ một món quà nào đó, đại để như 4 Văn chẳng hạn, hay những tin nhắn từ nhà trường về chuyện con thiếu sách vở, không làm bài tập… Rồi con bắt đầu có ý nghĩ thi vào nhạc viện để việc học văn hóa cho nhàn, vì con nói con thấy tập đàn thích hơn. Học xong lớp 7, mùa hè năm đó con quyết định thi vào nhạc viên. Chả ôn luyện gì nhiều nhưng con đã thi đỗ và từ lớp 8 con phải học song song cả hai nơi – nhạc viện và trường của con.

Năm lớp 8 con gây nên xì lan can đầu tiên – bỏ nhà ra đi. Câu chuyện bắt đầu từ chỗ mẹ yêu cầu tập đủ số giờ đàn theo quy định, chốt bằng một câu không tập thì không đi tham quan (Lớp lên lịch đi tham quan 2 ngày, lần đầu tiên bố mẹ cho phép con đi qua đêm như vậy). Hôm đó là tối Năm mà thứ Bảy các con đi tham quan. Con vùng vằng, bảo mẹ không bao giờ chịu hiểu con. Tối thứ Sáu mẹ về mà chưa thấy con đâu cũng hơi ngạc nhiên, nói bố ghé qua trường con xem thế nào. Lát sau bố về bảo, to chuyện rồi em ạ. Anh vào thấy cậu đang ngồi ở sân trường, bố bảo về thì về nhưng sau đó nó ra cổng trước, phóng xe đi mất. Cả buổi tối hôm đó bố mẹ phát rồ đi tìm con xung quanh trường, ở mọi nơi có thể, mẹ nước mắt ngắn dài. Con bật máy lên đúng 2 lần để liên lạc với bố mẹ, gửi tin nhắn với nội dung bố mẹ đừng tìm con, sáng mai con sẽ về.


Sáng hôm sau là buổi đi tham quan, bố bảo mẹ đừng đi, để bố đến thôi, còn mẹ thì dặn bố đừng làm ầm ĩ, để con về nói chuyện sau. Con xuất hiện ở trường, thản nhiên lên xe đi tham quan cùng các bạn, mẹ thì thở phào. Câu chuyện tiếp theo là khi con về mẹ hỏi đêm hôm đó con ở đâu, làm gì… Con bắt mẹ phải hứa “không lên giọng dạy dỗ con” thì con mới nói. Con ở quán điện tử cả đêm, tối hôm trước ăn mì tôm!

17/04/2017

KHI MỘT NGƯỜI BẠN RA ĐI

Mình và H. chưa từng thân thiết. Dù thế, bọn mình đã có 3 năm học cùng nhau tại trường Chuyên ngữ, trong đó có 2 năm mình ở tập thể trong trường nên dù sao cũng đọng lại khá nhiều điều ngoài những giờ học trên lớp.

H. trắng trẻo, môi đỏ, má hồng, xinh y như con gái. Cô Ph. rất quý H. Và vào cái tuổi cấp III bắt đầu biết thích nhau ấy, hình như trong lớp cũng có khối cô bạn quý mến H.

Sau khi tốt nghiệp cấp III, mình đi học xa tới 8 năm. Bạn bè cấp III trở nên xa xôi, mình chỉ còn giữ liên lạc gần như với một cô bạn thân duy nhất, mà cũng chả quá thường xuyên nói chuyện với nhau. Mình có cảm tưởng như đã cả thế kỷ chưa gặp lại H., có lẽ thế thật, hình như hồi họp lớp 25 năm vào trường H. không có mặt, rồi cả đợt kỷ niệm 60 năm chuyên ngữ mình cũng không gặp H.

Cuối năm 2016, kỷ niệm 30 năm vào trường Chuyên ngữ, cả khối tổ chức hội khóa ở FLC Sầm Sơn, và đó là lần đầu tiên mình gặp lại H., sau tới gần 30 năm. Thỉnh thoảng vẫn nghe mấy cô bạn cập nhật, vậy mà mình không khỏi ngỡ ngàng khi gặp lại H. Không mảy may chút dấu tích của cậu bé trắng trẻo, mũm mĩm, má hồng xinh như con gái ngày nào. H. gày gò, già trước tuổi, giọng nói cũng khác. H. ốm yếu, lâu nay chỉ ở nhà vợ chăm, cả chuyện đi nghỉ cũng phải do các cô bạn cùng lớp trao đổi, thuyết phục bằng mọi cách để vợ đồng ý cho đi H. Có lẽ lâu lắm rồi ít được gặp bạn bè nên H. vui lắm. H làm thơ, những vần thơ hết sức ngô nghê nhưng tình cảm, đọc tặng người này người nọ, cười nói.

Buổi tối, sau chương trình chung tới hơn 10h tối, cả bọn lại kéo về một phòng ngồi tán chuyện tiếp. Không thể nào thiếu được màn ôn lại những câu chuyện ngày xưa đứa nào thích đứa nào. Hết đứa này đến đứa khác, không biết thật đến đâu khai rằng ngày xưa đã từng thích H. Chả biết cậu bạn có tin không nhưng ít nhất đó cũng là một lý do cho những trận cười vỡ nhà. Đến lượt mình bị tra khảo, không dám nói thật về câu chuyện những ngày xa xưa ấy, mình cũng lôi H. ra làm bung xung. Một đôi cô bạn biết chuyện gào ầm lên, nói dối, nói dối, chắc cậu bạn cũng chả tin đâu, nhưng bọn mình vẫn cười nghiêng ngả, rồi trêu chọc H., sướng nhé, được nhiều bạn thích thế. Ít nhất 3 trong số 12 đứa con gái tối đó đã nói rằng ngày xưa từng thích H. Cậu bạn ngồi cười sung sướng, rất hiền lành, có lẽ nó cũng biết tụi mình lôi nó ra làm lá chắn vì có vẻ như nó vô hại. Và ai cũng thương nó, kể cả mình, chưa từng thân thiết và hầu như không có mối liên lạc nào.

Vậy mà chỉ chưa đầy 3 tháng sau chuyến đi đó, tụi mình đột ngột nhận tin nó ra đi. Cả lớp sững sờ. Rất nhiều đứa, dù đang đi xa hay ở xa cũng tìm cách đến chia tay với nó. Có đứa còn đến mấy lần, ngồi ở đó với nó lâu nhất có thể. Con nó còn bé, đứa nhỏ hơn dù quấn khăn trắng mà vẫn chạy chơi, nô đùa ầm ĩ, đâu biết rằng sau đây sẽ chẳng còn nhìn thấy bố. Vợ nó, hiền lành, tần tảo, yêu thương, chăm sóc nó bao lâu, nay đứng lặng lẽ bên quan tài tiếp người đến viếng, nhìn thật tội nghiệp. Những giọt nước mắt mình cứ ứa ra, khi mình nghĩ đến nó, đến những người thân khác của mình, cơn bạo bệnh của bố mới qua, sự ra đi bất ngờ của bà nội bọn trẻ.


Thế là một người bạn cùng lớp cấp III đã ra đi. Tất cả chúng mình đều bị ám ảnh một thời gian. Dường như sự ra đi đột ngột của nó đã khiến chúng mình xích lại gần nhau hơn. Vì cuộc sống này thật hữu hạn. Vì mọi điều đều có thể xảy ra. Vì chúng ta có thể chia xa bất cứ lúc nào. Cậu hãy yên nghỉ nhé. Dù chưa từng thân thiết, chẳng giữ bất cứ tấm ảnh nào của cậu, tớ vẫn giữ lại những kỷ niệm đẹp của cả lớp những năm tháng xa xưa ấy. Và hình ảnh một cậu bé rất đáng yêu sẽ còn lại mãi với chúng tớ. R.I.P!