Đã hơn nửa năm nay mình và con trai bước chân vào một
hành trình mà trước kia mình không thể ngờ có ngày mình phải bước vào và hoàn toàn chưa được chuẩn bị tinh thần cho nó. Con trai mắc một căn bệnh
tuy không gây chết người nhưng làm cho chất lượng cuộc sống trở nên rất tệ. Mình
và cậu con trai quyết định rằng con sẽ dành thời gian cho việc chạy chữa, tạm
thời chưa nghĩ đến việc đi làm ở đâu. Ban đầu mình khá lạc quan, rằng chỉ cần
kiên trì khoảng nửa năm là sẽ chữa được. Nhưng rồi một thời gian qua, thậm chí
kể cả khi con trai đã phải ở lại cơ sở chữa bệnh tới 3 tuần mà hầu như chẳng có
tiến triển gì thì mình bắt đầu lo lắng. Sau khoảng ba tháng, khi các triệu chứng
thậm chí còn nặng lên tương đối, thì mình thực sự suy sụp. Tâm trạng mình trở
nên vô cùng tệ, tuyệt vọng, hoang mang. Mình thực sự rơi vào một cuộc khủng hoảng,
ngày nào cũng khóc, giống như những ngày cách đây vài năm, trước khi mình quyết
định thay đổi cuộc sống. Mình bắt đầu tham
gia các hội nhóm người bệnh, cả hội nhóm người Việt và hội nhóm người nước
ngoài. Những thông tin/bài viết mình đọc hàng ngày đôi lúc cho mình một ánh sáng
le lói cuối đường hầm, nhưng cũng nhiều khi khiến mình thêm lo lắng. Mình nhắn
tin hỏi kinh nghiệm từ một vài người cùng cảnh ngộ và nhận được những thông tin
bổ ích và thậm chí cả sự nhiệt tình giúp đỡ tìm mua cây thuốc. Mình dành vô vàn
thời gian tìm hiểu về căn bệnh, trò chuyện với người cùng cảnh ngộ về các cách
chữa khác nhau, mua sách đọc về chế độ ăn… Hai mẹ con thường xuyên bàn bạc,
trao đổi và thống nhất về cách sau đây sẽ tiếp tục làm gì. Không tránh khỏi có
những lúc con trai bảo nếu cứ thế này thì con không muốn sống nữa. Ôi con ơi, mẹ
cũng không muốn sống nữa đây L.
Mình
ý thức rằng tâm trạng tệ của mình có thể tác động xấu đến coi trai, vậy nên
mình hết sức cố gắng chăm sóc bản thân. Tuy vậy, điều đó không hề dễ dàng chút
nào, đặc biệt với thói vô duyên/vô cảm/vô tri của rất nhiều người Việt. Thời
gian đầu, hễ ai gọi điện hỏi thăm tình hình con trai mình đều đưa ra hết lời
khuyên này tới lời khuyên khác, phần lớn rất không khả thi trong điều kiện của
mình. Đại để là, phải bắt nó hàng ngày làm thế này thế nọ (phơi nắng, đi chân đất,
ăn chay…), khăng khăng rằng mình ngay lập tức cần đưa con trai đi sống ở nơi
khác thì sẽ khỏi rất nhanh, rồi đưa đi Úc du lịch để chữa bệnh luôn thể… Rất
nhiều lời khuyên đều kết thúc bằng “thế thì làm sao khỏi được” [nếu không làm
theo điều mọi người khuyên]. Một số gợi ý là tốt, theo như mình đã tìm hiểu từ
trước và đã đang cùng con trai thực hành ở mức độ tốt nhất mà mình có thể,
nhưng cách mọi người nói làm mình phát điên. Cứ theo những lời mọi người nói
(thực ra rất giống một lời trù ẻo) thì mẹ con mình sẽ không bao giờ khỏi được,
vì mẹ con mình đâu có theo được những lời khuyên của các giáo sư biết tuốt đó một
cách triệt để. Và mình đã phải chặn một số người, theo cách khá thẳng thắn và
làm mất lòng người đó mà mình không thèm bận tâm nữa, rằng nếu anh/chị/em không
biết rõ về căn bệnh đó thì đề nghị không đưa thêm lời khuyên nào nữa, những lời
khuyên của anh/chị/em chỉ làm em trầm cảm thêm. Vừa cách đây đôi hôm mình cũng
đã phải nói rằng mình bị stress với lời khuyên khi có một người bạn cứ khăng
khăng rằng cách luyện tập của mình không đúng, không có tác dụng gì. Trời ạ, với một
người mẹ vẫn đang đi làm hành chính để nuôi hai đứa con, hiện đang trầm cảm vì con
bị bệnh, và một thanh niên cũng đang trầm cảm vì bị bệnh, thì việc cố gắng luyện
tập đều đặn 40’ mỗi ngày, dù theo cách tập nào, đều cần được khích lệ chứ không
phải làm mình phát điên lên như vậy.
Rất
may mình vẫn còn chị A. bên cạnh, mà mỗi lần gọi điện chị chỉ nghe mình khóc, bảo
nếu em muốn khóc thì em cứ khóc đi. Chị nhắc mình chăm sóc bản thân, chị đôi
lúc gửi cho mình vài tấm ảnh hoa, phong cảnh những nơi chị đi dạo. Lời khuyên của
một chị bạn làm coach cũng giúp mình một chút trong việc vượt qua giai đoạn khó
khăn. Và mình biết mình có sự thấu hiểu của chị sếp, nếu mình cần một điều kiện
làm việc linh hoạt hơn chắc chắn sếp sẽ tạo điều kiện cho mình. Hôm đó, trong bữa
tiệc trưa ngay sau một sự kiện lớn mà mình là người điều phối tổ chức, sếp hỏi
con trai em thế nào, nước mắt mình lập tức ứa ra, và sếp biết ý, dừng ngay, sau
đó gửi tin nhắn động viên mình.
Cuộc
sống của mình thay đổi hoàn toàn kể từ hơn nửa năm nay. Mình không còn mong muốn
giao tiếp với ai mấy, việc gặp gỡ bạn bè trở nên tối thiểu vì mình muốn ở bên
con nhiều nhất có thể. Mình bỏ cả việc đi Sapa dịp sinh nhật bà, một việc đã được
duy trì từ bao năm nay, vì mình không muốn tiếp xúc gặp gỡ với ai, vì mình biết
mình không thể vui vẻ nổi, vì mình sợ những câu hỏi han, nhận xét người nhà có
thể vô tình nói ra khiến mình bị trầm cảm. Tất cả cuộc sống của mình chỉ còn là
đi làm, nấu nướng và luyện tập cùng con trai. Chế độ ăn kiêng của con trai làm
cho việc thỉnh thoảng ra ngoài đi ăn cũng hết sức hạn chế. Mình cố gắng đi làm
về sớm nhiều nhất có thể để lôi con ra khỏi nhà đi bộ/chạy. Buổi tối khi xuôi
cơm hai mẹ con tập cùng nhau 40’ mấy bài tập nhẹ nhàng. Đọc kinh cầu nguyện cho
con cũng trở thành một việc đều đặn mỗi tối. Niềm vui nho nhỏ của hai mẹ con là
thỉnh thoảng hai mẹ con đi nghe hòa nhạc cùng nhau, điều mà chàng trai sẽ không
từ chối vì mình bảo mẹ cần con.
Sau
hơn hai tháng trong tâm trạng cực kỳ tồi tệ, hầu như ngày nào cũng khóc thì giờ
đây, tạ ơn Chúa, mình đã bình tâm hơn. Tối hôm vừa rồi trong lúc tập chàng trai
cứ hỏi mẹ về đồ ăn, rồi trêu mẹ làm mình phì cười. Mình nhắc con tập nghiêm túc
nào, nhưng mặt khác mình cũng nghĩ, lâu lắm rồi con mới trêu mình, mình mới cười
được thế này, vậy thì việc tập luyện kém nghiêm túc chút có lẽ cũng chẳng sao. Cũng
đã lâu lắm rồi cây hoa giấy vốn chỉ toàn lá gần đây bung hoa rực rỡ. Một buổi sáng,
ngắm những cánh hoa nhẹ nhàng rung rinh, mình bất chợt thấy lòng bình yên thêm một
chút. “Cảm ơn hoa vì ta đã nở.” Và con xin tín thác vào Chúa, đi theo con đường
Chúa dẫn dắt, tin tưởng một ngày không xa hai mẹ con con sẽ được khỏi bệnh, được
bình an. Tạ ơn Chúa!
Mong cô giữ gìn sức khoẻ để làm hậu phương vững chắc cho bạn. Chúc cô và bạn sớm vượt qua thử thách khó khăn này. Cháu mong những blog tiếp theo của cô sẽ nhiều niềm vui ạ.
Trả lờiXóaCảm ơn cháu. Lời động viên của cháu làm cô ấm lòng.
Trả lờiXóa