Ngày
mình còn nhỏ, Sapa là một thị trấn bé xíu, rừng bao quanh thị trấn. Mỗi khi đi
rừng lấy củi bọn mình rất hay gặp những giò lan nở hoa rực rỡ trên những thân
cây to. Trước sân nhà bố treo vài giò lan mà một hôm nào đó đi rừng lấy được,
hoàng thảo vàng, vòi voi, đuôi cáo... Lan Trần mộng thì khỏi nói, đầy trong thị
trấn, đến Tết đi đâu cũng bắt gặp những chậu Trần mộng to nhỏ, hoa nở đến hai
ba tháng mới tàn. Đến cả dọc bờ tả ly ở con đường sau nhà cũng đầy hoa lan đất
màu tím. Quen với lan rừng duyên dáng nên mình cứ thiên vị lan rừng so với những
loại hoa lan công nghiệp, đặc biệt phổ biến là hồ điệp, mà những năm gần đây
người ta bán tràn lan, kết thành những chậu to đùng, thể hiện rất rõ chủ đề ấm
no J.
Từ
ngày chuyển sang nơi ở mới mình có một ban công nho nhỏ để trồng cây. Ban công
nhỏ, có những cây mình chăm được lâu như cây hoa giấy, hoa nguyệt quế, cây
xương rồng, nhưng cũng có những cây mình chỉ mua chậu hoa về để vào chiếc bồn gỗ,
rồi sau vài tuần cây tàn là bỏ đi. Dù rất thích hoa lan nhưng mình chưa khi nào
dám nghĩ đến chuyện trồng vì nghĩ lan rất khó chăm. Những chậu địa lan mình
chơi Tết thường chỉ được vài tuần là lá bắt đầu rụng rồi cây cứ lụi dần và chết.
Tết
năm ngoái một cô bạn tặng mình chậu hồ điệp loại hoa bé, chơi mãi mới tàn. Hoa
tàn mình vẫn giữ lại chậu cây, tưới nước đều đặn và bỗng dưng tối 29 Tết năm
nay mình phát hiện cây hoa đang ra một vài nụ nhỏ. Wow, hóa ra một cái đứa như
mình, chẳng biết gì về trồng và chăm hoa mà cũng có được mấy nụ lan trong nhà
cơ đấy. Ôi trời, mình vui suốt mấy ngày và đưa ra một quyết tâm nho nhỏ - mình
sẽ tập tành trồng lan, những loại dễ trồng, đơn giản thôi.
Hô
quyết tâm như vậy nhưng ngoài gói phân và thuốc kích rễ mua trên mạng thì rất
lâu sau mình mới đi mua được thêm vài món – chậu trồng lan, các loại giá thể -
và rón rén mua 3 cây dendro đầu tiên, loại lan dễ trồng, dễ chăm nhất. Ngồi
chơi với đống đồ hàng gần một tiếng thì mình ghép được 3 cây lan vào chậu và
treo lên – hai cành hoa màu vàng nhẹ pha tím và một cành tím đậm. Ba chậu lan
mình treo ở ban công phòng khách tươi đến hơn hai tháng, giúp mình cảm thấy đời
tươi lên rất nhiều. Sau khi có ba chậu lan đầu tiên, mình lọ mọ vào mấy trang
trao đổi, mua bán hoa lan để nghiêng ngó. Ôi trời, nhiều loại hoa lan đẹp kinh
khủng, và mình mơ ước một ngày nào đó ban công nhà mình sẽ có những giò lan như
vậy tự tay mình chăm sóc. Mua online một vài cây để tập tành trồng, rồi một người
bạn đã có kinh nghiệm trồng lan gửi cho ít cây giống rất khỏe, và mua lại 3 giò
phi điệp đang có nụ của một người nhà bị giải tỏa, thế là mình đã có khoảng chục
giò lan các kiểu mà giờ phần lớn đang phải để dưới thấp để tránh nắng.
Mất rất
nhiều thời gian đứng ngắm cái ban công mình mới quyết định được sau đây sẽ đặt
cái gì ở đâu để sau 1-2 năm mình sẽ có một khu vườn nhỏ hoa lá xanh tươi. Muốn
trồng lan thì phải tạo bóng râm, che bớt ánh nắng buổi chiều, vậy nên sau một hồi
tìm hiểu mình quyết định trồng xử quân tử, một loại dây leo ra lá rất nhanh,
giúp tạo hàng rào xanh để sau đây có thể treo các giò phong lan ở phía trong. Mới
chưa đầy một tháng mà từ thân cây bị cắt hết lá và hoa khi trồng xuống những mầm
non đầu tiên đã nảy và lớn nhanh như thổi, những ngọn nhỏ vươn ra, quấn theo
dây bắt đầu leo lên khá cao và những bông hoa đầu tiên đã nở. Ngày nào đi làm về
mình cũng xông ngay ra xem hôm nay những ngọn nhỏ vươn đến đâu. Sáng nào cũng mất
mươi phút ngắm nghía, tưới nước cho cây. Chăm sóc và theo dõi cây lớn hàng ngày
đem lại cho mình một niềm vui, sự thư giãn rất đáng kể. Mình cũng mua thêm một
số món đồ để sắp xếp cây cho gọn gàng đẹp đẽ hơn – kệ để hoa có giá treo, kệ tròn
treo ban công cho những chậu hoa nhỏ. Mới có chưa đầy một tháng kể từ khi mình
bắt tay vào công cuộc trang trí ban công mà giờ ban công đã thay đổi đáng kể.
Trong
những ngày ô nhiễm, điều đã trở thành khá thường xuyên ở Hà Nội, những chậu hoa
nho nhỏ mang lại cho mình chút niềm vui. Mình nhận ra thời gian cuối mình đã trở
nên quá bị ám ảnh với bầu trời Hà Nội u ám từ sáng đến tối, lúc nào cũng cảm
giác như bị một làn sương khói bụi che phủ và mình kêu ca khá nhiều về nó. Đằng
nào cũng chưa rời bỏ Hà Nội được, mình sẽ cố gắng không nghĩ đến nó nữa, và tự
tặng cho mình món quà là những chậu cây hoa. Thỉnh thoảng mình cũng được hưởng
những ngày không khí trong lành. Những lúc như vậy mình chỉ cần ngồi trong
phòng, nhìn ra ban công là được thấy một dãy những châu hoa nhỏ đáng yêu, đôi
giò phi điệp đang khẽ đu đưa và đằng sau là một bầu trời biếc xanh.
Đời
thay đổi khi chúng ta thay đổi. Mình chẳng thay đổi được điều gì to tát thì
thay áo cho chiếc ban công vậy J
Ban công của mình bắt đầu xanh dần và những nụ hoa đầu tiên








