Khi
đăng ký chương trình độc diễn ở trường vào tháng 3, con gái đã nghĩ đến việc
con sẽ chơi lại chương trình này trong một buổi biểu diễn ở Hà Nội cũng như tập
luyện cho một kế hoạch xa hơn chút. Vậy nên mùa hè này của con chả khác bao
nhiêu mùa hè trước, vẫn là những ngày tập không ngừng chen giữa những buổi biểu
diễn. Thậm chí ngày đầu tiên về Việt Nam, vừa về đến nhà vào tầm trưa thì chiều
con đã phóng ngay sang dàn nhạc để tập.
Một hồi
rồi ngày biểu diễn ở Hà Nội cũng được xác định. Ban đầu hai mẹ con có ý định tổ
chức thêm một buổi biểu diễn nho nhỏ ở nhà thờ Sapa như một cách tri ân quê
hương của mẹ. Sau đó thấy mọi việc khá rắc rối nên hai mẹ con đã bỏ ý định đó.
Buổi biểu diễn của con sẽ diễn ra ở một quán cà phê nhỏ, nơi thường tổ chức những
buổi hòa nhạc thính phòng tương tự với sức chứa tối đa 100 khách. Vì số lượng
chỗ ngồi hạn chế như vậy nên mình hết sức cân nhắc danh sách khách mời vì mình
chỉ được phân một số lượng ghế nhất định. Cuối cùng thì mình chốt danh sách 30
khách là người thân và bạn bè. Đoàn từ Lao Cai/Sapa khá đông – bà, bác Vân, bác
Kiều, chị Phúc, cháu Hân và cả em bé trong bụng mẹ cũng đòi đi nghe hòa nhạc J. Thêm họ hàng ở Hà Nội nữa thì tổng cộng có tới 20 chỗ
dành cho người nhà của hai mẹ con nghệ sỹ và 10 ghế dành cho bạn bè của mẹ.
Chương
trình biểu diễn vào tối Chủ nhật. Vừa hay dịp này ông Bình bà Loan lên Sapa
thăm bà Cúc, vậy nên sáng Chủ nhật ông Bình chở cả bà và hai bác về Hà Nội.
Mình và con trai cuối ngày phóng sang Hà Nội tham dự cùng cả nhà bữa ăn tối trước
giờ biểu diễn – món chả cá Anh Vũ mà có lẽ ông Bình bà Loan đã đãi đám cháu mấy
lần, quen mà vẫn rất ngon. Ông Bình hào sảng tuyên bố lần sau Thùy Dương diễn
ông xin bao tất, mời bao nhiêu người đi nghe thì ông vui lòng mời ngần đấy người
đi ăn. Mà biểu diễn báo cáo tốt nghiệp thì phải mời đi ăn Sen Tây hồ mới xứng
đáng J.
Mình
tạo một nhóm chat gia đình cho vụ đi nghe biểu diễn. Từ trưa bác Lân đã “Loa
loa loa, sắp đến giờ biểu diễn”, đầy không khí rộn ràng và hội hè và mọi người
hẹn hò đến sớm để giao lưu.
Cả
nhà đến quán cà phê Cleff, nơi chỉ cách nhà cũ của mình vỏn vẹn 1km lúc 7 rưỡi
tối. Khi con gái tổ chức recital ở bên trường thì mình là người nấu nướng, giúp
nàng tổ chức tiệc nhẹ. Ở đây mình chỉ cần mặc đẹp và đón khách thôi. Lần lượt
người thân và bạn bè đến. Bạn bè mình không nhiều, chỉ vài người, và nếu là bạn
thân thì mọi người cũng biết mẹ và các chị nhà mình luôn. Vậy nên khoảng thời
gian đầu khi khách chưa đến nhiều mọi người thực sự có cơ hội trò chuyện rất vui
vẻ. Ừ, một lúc nào đó khi con gái tổ chức đám cưới, chắc đám cưới nhà mình sẽ
được thiết kế với một số lượng khách vô cùng hạn chế và cô dâu chú rể sẽ chơi
đàn trong lễ cưới của mình J.
Nghe
giới thiệu về chương trình, về nghệ sỹ và được thực sự nghe các nghệ sỹ biểu diễn,
chú Bình cứ tấm tắc “ao này nhỏ mà sao cá to thế” (ý là cà phê nhỏ mà nghệ sỹ
hoành tráng, hihi, kể cũng đôi phần, cả ba nghệ sỹ đều từ cùng một trường – Đại
học Bắc Texas, trong đó có tới 2 nghệ sỹ đã hoặc sắp nhận bằng tiến sỹ nghệ thuật
biểu diễn.) Với rất nhiều người, đây là lần đầu được nghe biểu diễn đàn harp trực
tiếp, và lại ở khoảng cách gần đến như vậy. Mẹ mình và mình nhận không biết bao
nhiêu lời khen và chúc mừng. Thật tiếc bố mình đã không còn được chứng kiến những
khoảnh khắc này. Nếu còn sống, chắc hẳn ông vui và tự hào về cháu ông lắm. Mình
trêu bà, mẹ thấy mẹ đẳng cấp không, đi tít từ Sapa về Hà Nội để nghe hòa nhạc
cơ đấy J. Chị Thơ thì bảo
tối hôm đó về chị cứ trằn trọc mãi mới ngủ được, thấy vui và xúc động, nhớ lại
cô bé Thùy Dương từ lúc còn bé tý cho đến bây giờ, chứng kiến nó trưởng thành,
mừng cho hai mẹ con quá.
Vậy
là con gái đã có buổi độc diễn đầu tiên ở Hà Nội, cũng là một trong những buổi
độc diễn đàn harp hiếm hoi ở Hà Nội hay nói chung là ở Việt Nam, chả thế mà khi
đường link đăng ký vé được đưa lên, chỉ 15’ vé đã hết sạch. Bà và các bác đều bảo
rằng rất xứng đáng đi một chặng đường xa như vậy để nghe cô cháu biểu diễn. Bác
Kiểu bảo mình chả hiểu gì về âm nhạc, vậy mà lúc cậu kia chơi piano mình cũng cứ
ngả nghiêng người theo điệu nhạc, đến nốt cuối khi cậu ấy đánh mạnh chị giật bắn
mình J. Em Tomy (con cô Thu, đồng nghiệp của mình) thì trong
lúc nghe hai tay cứ giả vờ chơi piano và chăm chú nghe suốt cả một chương trình
dài tới hơn 1 tiếng.
Chúc
mừng con gái yêu của mẹ. Vậy là con gái đã đạt được một mốc tiếp theo trên con
đường nghệ thuật gian nan và rất dài của mình. Mẹ con mình cùng chờ những cột mốc
tiếp theo nhé.









