27 tháng 1 2026

HÀNH TRÌNH CON GÁI HỌC ĐẠI HỌC_06_KỲ NGHỈ ĐÔNG CỦA CON GÁI

 

Năm nay do tham dự sự kiện hội nghị âm nhạc tại Chicago, kỳ nghỉ đông của con ngắn hơn rất nhiều so với năm ngoái. Trước sự kiện thì tập tành, đến tận 18/1 con mới từ Chicago quay trở về trường, chính thức bắt đầu kỳ nghỉ. Nhưng vì vé những ngày ngay trước Giáng sinh quá đắt nên tận 26 con mới bay, chiều muộn ngày 27/12 mới về đến nhà, muộn hơn năm ngoái tới hơn nửa tháng. Năm nay con không ở trong ký túc xá nữa, tiền nhà phải thanh toán cả năm nên mẹ bảo nghỉ đông có vài tuần, ở lại cho đỡ tốn kém. Cô con gái bảo con sẽ tự kiếm tiền về. Tốt quá. Vì chuyến đi hoàn toàn bằng “ngân sách địa phương” nên mẹ không được nàng gửi vé để biết đường bay thế nào. Đây đã là lần về nhà thứ tư của con gái nên mẹ cũng không thấy cần ngồi trước màn hình dõi theo đường bay của con nữa.

Chưa từng có vinh dự đưa đón con gái ở sân bay, mẹ đón nàng bằng một bữa tối với những món ăn theo ý thích của nàng và tất nhiên không thể thiếu món rượu táo mèo yêu thích của hai mẹ con. Về đến nhà ngày 27/12 trong khi con gái đã có lịch diễn vào 1/1, vậy nên chả có nghỉ ngơi gì cả, sáng hôm sau con gái đã ra khỏi nhà sớm đi tập cùng dàn nhạc. Mùa đông, 6.30 trời mới mờ sáng vậy mà con đi chuyến xe rất sớm, 6.20 đã ra khỏi nhà để tranh thủ tập một mình trước khi bắt đầu tập cùng dàn nhạc lúc 9.00. Mẹ bảo để mẹ dậy sớm chuẩn bị cho con bữa sáng cũng không chịu, con nói con tự chuẩn bị.

Mỗi lần về nhà con gái tranh thủ ăn đủ các món mà bên kia không có. Tuần đầu ở nhà nàng ăn cùng mẹ mấy bữa liền, mẹ bảo sao lần này con ăn cùng mẹ thường xuyên thế, mẹ ngạc nhiên đấy. Con gái cười tinh nghịch, mẹ sẽ ngạc nhiên tiếp vì đây có thể là bữa cuối con ăn cùng mẹ. Thực ra thời gian con ở nhà vỏn vẹn hơn 2 tuần chút xíu, trong đó đã có tới 3 tối đi diễn, mấy hôm đi Sapa thăm bà, vậy nên đúng là mẹ chỉ có vinh dự được nấu cho con gái vài bữa mà bữa nào nàng cũng khen ngon và chụp ảnh, chắc để khoe với bạn 😊. Con gái than van con không có thời gian, con phải xếp lịch hẹn cả trưa cả tối đây này. Thấy mẹ nhăn nhó nàng bảo con không đi giao lưu thì làm sao quen biết, làm sao có mối chạy sô, cho thuê đàn. Để cái đàn cho mẹ xem có ai thuê của mẹ không nhé. Đúng là nàng nói rất có lý.

Kỳ nghỉ của con gái ở nhà thường là dịp con mua sắm. Cái gì cũng mua qua shoppee, mẹ rên rỉ con ơi họ đóng gói tốn nhiều nylong quá, con không thấy có lỗi với môi trường à. Mẹ tha hồ nhận đơn hộ con, mà anh chàng shipper ở khu vực có lẽ đã quen, đơn giản quẳng vào hiệu thuốc dưới chân nhà rồi gửi tin nhắn báo cho mình. Hôm nhiều nhất có tới 11 đơn, anh chàng chằng các hộp/gói thành một bọc lớn. Rồi hôm sau lại một lúc 7 đơn nữa. Con gái tha lôi đủ thứ sang bên kia, tối gần ngày đi con đi siêu thị khuân về tới mấy thùng các kiểu mì ăn liền và đồ ăn khác nữa.

Tha lôi ngần đấy đồ, chuyện đóng gói mang đi không bị sự cố mới là chuyện lạ. Mẹ nhìn đống đồ mới mua, nhìn mớ quần áo, đồ dùng con lôi từ tủ ra mà choáng váng. Con gái được mang 2 vali tổng 46kg, cộng thêm vali xách tay nữa. Đã có cân để cân thử ước lượng ở nhà, đã chuyển từ vali nhỏ của mẹ sang vali cỡ to hơn mà con mượn của em V. rồi hè sẽ mang về, vậy mà ra đến sân bay vẫn phải dỡ ra, bỏ lại một mớ, con gửi bạn mang về vứt ở nhà để ít bữa nữa mẹ mang sang.

Kỳ nghỉ đông của con trôi vèo qua thật nhanh. Giờ thì con gái đã quay trở lại với trường học, với nhịp sinh hoạt thường nhật của con. Chỉ vài tháng nữa con học xong năm 2, thế là được một nửa chặng đường đại học rồi. Và đến hè sang năm thì đã xong năm 3, chặng đường đại học rất dài mà hóa ra cũng rất nhanh. Mỗi khi mệt mỏi, áp lực, mẹ luôn tự nhủ, cứ đi rồi sẽ đến. Đúng thật, cứ đi rồi sẽ đến. Dù ngắ ngủi, con gái đã có những ngày nghỉ đông giá trị và giờ thì tiếp tục miệt mài chuẩn bị cho những bước đi đầy hào hứng tiếp theo của con. Mẹ luôn ở đây, dõi theo con và ủng hộ con hết lòng, con gái nhỉ. Yêu con gái rất nhiều!

Con gái trong một buổi biểu diễn sát gần ngày đi

 


14 tháng 1 2026

HÀNH TRÌNH CON GÁI HỌC ĐẠI HỌC_05_BƯỚC VÀO NĂM THỨ HAI

 

Gần cuối tháng 8 con gái mới rời nhà quay lại trường để bắt đầu năm học mới, muộn hơn hẳn 2 tuần so với năm đầu tiên. Thực ra như vậy là muộn 1 tuần so với lịch của trường vì ma cũ đã biết rằng tuần đầu là tuần làm quen, chưa học chính thức. Sau vài chuyến bay đi bay lại, cái gì cũng trở nên quen thuộc rồi nên con gái bay sang với một tâm thế rất nhẹ nhàng, biết rằng chỉ vài tháng nữa con sẽ lại về. Mẹ cũng chẳng còn những lo lắng của lần đầu tiên con rời nhà đi xa nữa.

Năm nay con có một căn phòng cho riêng mình, một căn studio xinh xắn, cách trường chỉ 5’ đi scooter hoặc 15-20 phút đi bộ. Con gái cẩn thận trang trí nhà cửa rất gọn gàng, đẹp đẽ, thực sự như ở nhà luôn, riêng tiền cây cảnh đã tốn cả mớ. Mà ở bên đó con gái có cả một căn phòng đẹp đẽ cho bản thân, còn ở nhà chỉ là một phòng ngủ bé xíu. Có nơi ở riêng, giờ thì con gái tha hồ nấu nướng rồi, không còn vật vã với các món ở canteen như năm ngoái nữa. Thỉnh thoảng con gái lại gọi hỏi mẹ nấu món này món kia thế nào. Ngoài những món thông thường như thịt kho, thịt rang, sườn chua ngọt..., con gái còn tập tành làm nem, nấu bún, nấu phở, làm lẩu, bánh cuốn, thậm chí cả xôi xéo. Có hôm nàng gọi điện cho mẹ, vừa buôn dưa lê vừa để mẹ xem và hướng dẫn nàng nấu nướng. Có lần mẹ kể với con, ngày xưa, khi đi học xa nhà vào năm 18 tuổi mẹ thậm chí còn chưa biết rán đĩa trứng sao cho đẹp. Bây giờ thì con gái mẹ thật khéo léo, biết làm đủ thứ. Con kể có hôm con nấu 4 món cùng một lúc, các bạn nhìn con trầm trồ ngưỡng mộ, bảo con là master chef. Yes, so với các bạn Tây kỹ năng nấu nướng rất kém thì bảo con là master chef cũng không quá lời lắm J.

Đã học đến năm thứ hai nên con có thêm nhiều bạn mới, cả bạn Việt và bạn người nước ngoài. Có một chị bạn người Trung quốc thuê nhà rất gần nhà con. Hai chị em hay nấu nướng ăn cùng nhau, hôm ở nhà người này, hôm ở nhà người khác, vừa vui vừa được ăn ngon. Cũng từ nói chuyện với chị mà con bảo con không học tiến sỹ đâu, học vất vả lắm (chị đang học tiến sỹ ngành biểu diễn piano.) Rồi có hôm mẹ gọi điện còn được gặp hai bạn người Việt đang ở nhà con ăn lẩu mừng kết thúc học kỳ, con kể sau đó bọn con còn nhảy múa, hát hò rất vui.

Việc học hành là của con, con không kể nhiều vì cho rằng đằng nào mẹ cũng không hiểu. Dù thế, mẹ biết con gái rất chăm chỉ với mục tiêu giữ GPA ở mốc 3.8/4. Có đợt nàng rất bận, mẹ gọi điện sẽ thường xuyên được nghe nàng trả lời bằng giọng nghe rất khó chịu, con bận lắm, để lúc khác đi, sao mẹ gọi nhiều thế... Nhưng cũng có hôm con gái ngọt ngào vô cùng gọi điện náo nức khoe được cô khen, cô bảo con đã tiến bộ rất nhiều qua một năm học. Nàng tự tin bảo với mẹ, con tin rằng nếu mình nỗ lực hết sức thì mình không thua kém ai cả. Mẹ hoàn toàn đồng tình. Con đã nhìn thấy trái ngọt cho những nỗ lực của mình việc được chọn vào dàn nhạc hoành tráng nhất của trường đã chứng minh điều con nói đấy thôi. Là thành viên của dàn nhạc hoành tráng nhất trường giúp con có cơ hội tham gia vào một sự kiện giáo dục âm nhạc rất lớn – The Midwest Clinic International Band & Orchestra Conference – được tổ chức ở Chicago, với 18.000 người tham dự từ 50 bang và 40 đất nước. Con kể sự kiện lớn đến mức hôm bọn con đi taxi ở Chicago bác taxi biết về sự kiện và hỏi bọn mày đến tham dự sự kiện này à. Sự kiện tiếp theo mà con cùng nhóm đàn harp của trường sẽ tham dự là One Harp World ở Toronto vào tháng 7 năm nay. Con gái đang rất náo nức đây. Riêng gì con, mẹ cũng náo nức con ạ 😊.

Vậy là sau hơn một năm ở Mỹ, ngoài thành phố Dalas không tính vì Dalas gần trường con, sau Sant Antonio và Atlanta thì con đã được đặt chân đến Chicago, nơi có trụ sở của hãng đàn Harp danh tiếng Lyon and Healy. Đi như vậy là khá ít nhưng vì cứ mùa đông và hè con lại về Việt Nam nên chẳng còn thời gian cũng như tiền bạc đi chơi các thành phố khác.

Thế là con đã qua nửa năm thứ hai rồi, chỉ còn vài tháng nữa là một năm học nữa kết thúc. Thời gian của mẹ bây giờ tính bằng các kỳ đóng tiền. Đôi lúc cũng áp lực. Mỗi khi như vậy mẹ lại nhủ cứ đi rồi sẽ đến. Thế mà cũng qua được gần nửa chặng đường đại học rồi con nhỉ. Mẹ hay nói con là con nhà nghèo du học. Mẹ chẳng có cả cục tiền để đóng tiền học cho con mà cứ gom từng ít một, tiền học phí và sinh hoạt phí một năm gửi mấy lần mới đủ. Không sao, vì tương lai, vì hạnh phúc của các con mẹ cố gắng thế nào cũng được. Cầu mong Chúa ban cho mẹ con mình sự bình an và sức khỏe để mẹ làm việc, chăm sóc và yêu thương các con.

Tập tành làm xôi xéo, thậm chí cả ruốc để ăn cùng xôi luôn :)

Một bữa cơm thông thường
Món bánh cuốn làm bằng chảo :)
Cơm với rau luộc và thịt kho tàu
Và đây là món lẩu

26 tháng 12 2025

MÓN QUÀ GIÁNG SINH QUÝ NHẤT

 

Suốt từ đầu năm 2025, khi con trai bắt đầu công cuộc chữa bệnh và tình trạng bệnh nặng lên sau đó, cuộc sống của hai mẹ con hoàn toàn đi xuống và đã có những thời điểm mình thực sự rơi vào tuyệt vọng. Chuyến đi Hội An cuối tháng 8 giúp hai mẹ con lấy lại một chút tinh thần dù rằng tình trạng của con trai vẫn chưa hề được cải thiện. Trở về sau chuyến đi, đầu tháng 9 con trai bắt đầu uống một loại lá thuốc mới. Cứ cách 2 ngày con trai lại đạp xe đi lấy lá thuốc ở một nơi cách nhà khoảng 10km. Cả đi và về con trai thường đạp xe mất 1 tiếng, có hôm chàng khoe giờ con đạp xe bon chân hơn, thấy khá thích. Tốt rồi, thế là ít nhất chàng trai cũng có một chút thể thao và ra khỏi căn phòng nhỏ của chàng. Hàng ngày trước khi đi làm mình sẽ chuẩn bị bình nước thuốc cho con, không có gì phức tạp, giống như hãm trà xanh thôi, rồi trong ngày ở nhà con trai sẽ hãm lần thứ hai và uống nước đó trong suốt cả ngày thay cho nước lọc.

Ngoài uống thuốc lá thì mình cũng nhờ một người quen qua Facebook gửi cho một loại lá khác từ trong Tây nguyên. Hàng ngày con trai sẽ đun nước đó để ngâm người và tắm. Ngay hôm đầu tiên tắm xong con trai bảo, con thấy có vẻ hợp, con thích. Uống thuốc lá được khoảng nửa tháng thì tình trạng con trai bắt đầu cải thiện, con đỡ khó chịu trong người hơn và ngủ ngon hơn. Ôi chao là mừng, mình bắt con trai cho mình săm soi, xem tình trạng của con đã tiến triển thế nào. Con trai uống loại thuốc mới đến bây giờ đã được ba tháng rưỡi và tình trạng cải thiện thấy rõ mặc dù chậm chậm thôi. Đã biết rằng chữa bệnh phải kiên trì nên mình không sốt ruột. Hy vọng đôi ba tháng nữa con trai khỏi hoàn toàn đã là quá tốt rồi. Mình báo tin cho hai người mách mình dùng loại thuốc này, ai cũng mừng vô cùng, cứ như thể người khỏi bệnh chính là con cháu họ J.

Giáng sinh năm nay mấy mẹ con không mua quà gì cho nhau. Mình cũng không trang trí gì nhiều, chỉ thay bộ vỏ sofa sang màu ấm cho mùa đông, trải tấm khăn bàn, treo vòng nguyệt quế và mua một chậu hồng môn to là đủ không khí Giáng sinh trong nhà. Đêm Giáng sinh mình đi lễ ở nhà thờ Kim lan do hôm đó không khỏe, nghĩ bên Nhà thờ lớn quá đông đúc và lại tan lễ muộn. Nhà thờ Kim lan thuộc giáo xứ Bắc Ninh, vậy nên các bài kinh được hát theo cách lồng ghép giai điệu quan họ ở một đôi chỗ, khá lạ và khác rất nhiều so với cách hát thông thường. Sáng ngày 25 một cô bạn cùng mình đi dự thánh lễ và sau đó lượn lờ cùng nhau rất lâu. Chàng trai không chịu cùng mình đi vào trung tâm Hà Nội để hưởng không khí Giáng sinh. Dù thế, trưa nay mình kéo được chàng ra khỏi nhà, hai mẹ con đi dạo một vòng Hồ thiên nga, dưới bầu trời xanh ngắt, nắng vàng và món quà tuyệt vời của ông già Noel - một bầu không khí trong lành sau những ngày dài ô nhiễm đến phát trầm cảm. Mình bảo, việc con đỡ bệnh là món quà lớn nhất đối với mẹ từ trước đến nay rồi. Thỉnh thoảng chàng trai trêu mẹ, này, mẹ nhìn con này, mẹ vui không. Yes, vui, chỉ cần nhìn thấy con vui vẻ, không bị căn bệnh hành hạ là mẹ vui lắm rồi. Câu chuyện của hai mẹ con lúc này lúc khác vẫn hay về công việc của con, nhưng không phải những mục tiêu to tát này kia như trước mà chỉ cần kiếm đủ tiền để hai mẹ con có thể thoải mái xách vali chuồn khỏi Hà nội vào mùa ô nhiễm hay ở lại biển nhiều hơn là đủ. Căn bệnh của con trai đã làm mình thay đổi cách suy nghĩ về cuộc sống rất nhiều. Mình không nghĩ, đặt mục tiêu gì xa xôi nữa. Mình cảm tạ Chúa về công việc tốt Chúa ban cho mình để mình có thể lo cho con, mình cảm tạ Chúa đã dẫn đường chỉ lối để mẹ con mình biết cách chữa bệnh này, và cảm tạ Chúa về mỗi ngày bình an, thế là đủ.

Những ngày Giáng sinh này, trên ban công của mình mấy bông hồng vàng e ấp và những chùm hoa giấy tím bung nở. Con gái đang trên đường bay về và tối mai mình sẽ được ngồi ăn với nàng, nghe nàng ríu rít kể chuyện. Với mình, con trai kiểm soát được bệnh, con gái về nhà, và được đi dạo dưới một bầu trời xanh, như vậy là mình đã được hưởng rất nhiều hồng ân Thiên chúa rồi. Để cảm tạ Chúa, để cho đi, hôm nay mình viết một status chia sẻ về việc chữa bệnh của con trai, mong rằng những người cùng cảnh ngộ có thêm niềm tin trên con đường gian nan này. 

Ban công với những bông hoa giấy nở đón Giáng sinh với mình
Chậu hồng môn thay cho cây thông Noel của mình :)

19 tháng 12 2025

NHỚ BỐ

 

Bố mất đã 3 năm. Thỉnh thoảng mình lại nhớ về những ngày tháng cuối cùng đó của bố. Nhớ dáng bố nằm trên chiếc ghế dài ở phòng khách, nhớ dáng bố nghiêng nghiêng, xiêu vẹo đẩy chiếc khung tập đi hình chữ U, nhớ chuyến xe chở mình về Sapa ngày hôm đó, khi xuống xe ở chỗ chợ Sapa nước mắt mình cứ ràn rụa. Đôi lần, khi cả nhà ôn lại những ngày đó, em Thực bảo buổi trưa em đã ép ngực và giữ được bố thêm vài tiếng nhưng khi chị gần về đến nhà thì em không giữ bố được thêm nữa. Mình ngồi bên bố suốt từ khi về đến nhà lúc 3 rưỡi chiều, qua cả đêm hôm đó cho tới khi nhập quan vào sáng hôm sau. Những ngày cuối cùng của bố, những giờ phút cuối cùng ngồi bên bố, khuôn mặt bố vẫn đẹp, vẫn hồng hào như còn sống, thỉnh thoảng lại trở về, chầm chậm tua qua trí óc mình.

Sau đám tang, mình đem về một bức ảnh phóng to với nụ cười của bố thật đẹp, để ở trên kệ trong phòng khách. Mỗi khi ngồi làm việc, chỉ cần quay mặt sang bên phải chút xíu là mình bắt gặp nụ cười đó của bố. Đôi lúc mình thầm thì trò chuyện với bố, chào bố trước khi đi làm và khi về. Bố chẳng bao giờ về thăm mình trong các giấc mơ trong khi mẹ kể thỉnh thoảng bố về thăm mẹ. Mỗi lần về Sapa mình lại đi thăm mộ bố, suốt gần ba năm vừa qua vẫn chỉ là một nấm đất đơn sơ vì chưa được ngày xây, và lần nào nước mắt cũng chảy, nhớ bố vô cùng. Đã nhiều năm bố chả còn điều gì phải lo lắng - kinh tế đầy đủ, con cháu trưởng thành – vậy nhưng vẫn còn đó bao tiếc nuối. Bố chưa kịp đi nghe một chương trình nào của cô cháu gái nghệ sỹ, mà đúng hơn là chưa được nghe cô cháu đàn trực tiếp trên cây đàn harp. Mãi sau khi bố mất hơn một tháng thì chương trình solo đầu tiên của cô cháu gái mới diễn ra, mà trước đó con gái cũng chưa cách gì mang đàn lên Sapa chơi cho ông nghe được. Cùng với những tiếc nuối thì cũng có những điều mình thấy nhẹ lòng. Ông ra đi mà không biết rằng sau đây cu Tuấn sẽ bị bệnh, nếu biết chắc bố lại buồn và lo cho mình lắm. Và mình dường như luôn cảm thấy có lỗi với bố vì đã không cho bố niềm tự hào về việc con cái ai cũng đủ đầy, trọn vẹn. Trong buổi cúng 100 ngày đó, khi bố về, nhập vào chị Tú, mình nước mắt ròng ròng hỏi bố ơi bố có giận con không. Vẫn cái dáng ngồi hệt như những tháng năm cuối, chị Tú nhè nhẹ lắc đầu, giống hệt như cách ông lắc đầu ngày xưa. Điều đó cho mình một niềm an ủi nho nhỏ rằng có lẽ ông không còn giận hay trách mình.

Mặc dù không thường xuyên nhớ bố đến thế, mình thực sự đã thay đổi rất nhiều kể từ khi bố mất. Mình đã hoàn toàn không còn thói quen vừa làm vừa véo von hát, và có lẽ, sâu trong lòng mình vẫn là mặc cảm có lỗi vì đã không đáp ứng kỳ vọng của bố mà không cách gì có thể sửa được. Mặc dù suy nghĩ một cách có lý trí thì mình đâu có lỗi gì. Mình chỉ là không may mắn để rồi gặp phải một người không phù hợp khiến cuộc đời không theo chuẩn thông thường. Hoặc mình có lỗi là đã dốt nát, không biết chọn/không chọn được một người tử tế và phù hợp.

Vậy là bố mất đã được ba năm. Trước đám giỗ đoạn tang ít lâu chị Tú đã lo xong việc xây mộ bố gọn gàng, đẹp đẽ, một ngôi mộ theo truyền thống, không có lời đề đặc biệt nào vì cuối cùng không thể thống nhất được một lời đề nào trên bia. Mẹ mình sau đây rồi cũng sẽ nằm ở đó, nhìn ra dãy núi Hoàng Liên Sơn hùng vĩ với bầu trời xanh thẳm và những biển mây cuồn cuộn dâng lên từ thung lũng Mường Hoa dưới kia. Có lần bà hỏi mình có muốn về nằm cạnh ông bà không. Có một thời gian dài mình đã rất muốn được chôn ở Sapa, để mình cũng được nhìn thấy trời xanh, mây trắng, những ngọn núi, tảng đá, hay mùi sương mù, mùi cỏ cây, những thứ theo mình suốt từ tuổi thơ. Nhưng giờ thì mình đã thay đổi. Mình còn hai đứa con và mình sẽ phải nghĩ đến một chỗ nào đó rộng hơn để sau này nếu cần các con cũng sẽ ở bên mình.

Trong đám giỗ đoạn tang xảy ra một sự kiện. Vừa bắt đầu làm lễ được chưa lâu thì cô cháu nội yêu quý của ông bỗng dưng bị ngất, đổ người xuống, va vào chiếc lọ lục bình rất to. Tận giờ mình vẫn đinh ninh đó là bố về, bố muốn được sum họp cùng cả nhà.

Mình nhớ lại chuyện một lần cô bạn T.H bảo, nói nghe có vẻ hơi kỳ quặc, mặc dù bố tớ mất lâu rồi, nhưng ngày nào tớ cũng nhớ tới bố tớ, như thể bố tớ vẫn đang sống. T.H nói với mình điều này vào thời gian khi bố mình đã gần mất, khi mình ở trên Sapa thăm ông. Nghe cô bạn nói nước mắt mình ứa ra. Mình không nhớ bố hàng ngày, hàng giờ, nhưng thực sự nhiều khi nhớ vô cùng, và dường như với sự ra đi của bố, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi trong mình. Và hôm nay là một ngày như vậy, một ngày mình ngồi viết những dòng này, nước mắt lại ràn rụa. Con rất nhớ bố, bố ạ L

01 tháng 9 2025

THĂM LẠI HỘI AN

 

Đã từ lâu không còn làm dự án ở miền Trung nên cũng lâu rồi mình chưa quay lại Đà Nẵng-Hội An, lần cuối ghé Đà Nẵng là trong một chuyến công tác rất nhanh năm 2022, Tuấn thì còn lâu hơn nữa, từ 2017. Cả năm nay hai mẹ con chả đi đâu ra khỏi nhà vì vướng việc Tuấn uống thuốc nam, ăn kiêng… Đợt này hai mẹ con quyết định dừng uống thuốc ít ngày để chuyển sang một loại thuốc khác. Cũng từ lâu mình và con đã bàn đến việc có thể phải tìm một nơi khác không khí trong lành hơn, tốt hơn cho sức khỏe. Nhân có chị bạn cách đây một đôi năm mua miếng đất ở Hội An và dịp này cũng đang thuê nhà ở trong Hội An, mình rủ rê con trai đi Hội An vài hôm, vừa ngó nghiêng xem liệu hai mẹ có thể chuyển vào đó sống, vừa đi nghỉ ít ngày vì cả hai mẹ con đều đã chớm ngưỡng trầm cảm, không còn thiết tha gì cuộc sống.

Trong chuyến đi Bali cách đây đúng tròn một năm hai mẹ con trở về, hạ cánh xuống sân bay Nội bài khi cơn bão Yagi vừa quét qua. Năm nay thì ngược lại, trước chuyến đi mình đã đọc những dự báo về cơn bão số 5 Kajiki. Sáng ngày hai mẹ con rời đi cũng là lúc trời bắt đầu mưa to. Tuy nhiên, rất may mắn hai mẹ con đi chuyến sớm, ra sân bay sớm nên chưa tắc đường và chuyến bay cũng suôn sẻ, đúng giờ. Sân bay Đà nẵng đón hai mẹ con bằng một làn không khí tươi mát, trong lành trong ánh nắng dịu nhẹ, với mọi mưa bão đã ở lại phía sau. Còn trên mạng thì ngập tràn tin tức về chuyện ngập lụt, tắc đường ở Hà Nội. Thôi, khởi đầu thế là coi như suôn sẻ, hai mẹ con đã rời bão thành công.

Mục tiêu chuyến đi của hai mẹ con rất đơn giản – tắm biển, dạo chơi phố cổ, nghiêng ngó nhà đất khu vực gần biển và có một hôm đi chơi xa – Mỹ Sơn và Trà Kiệu. Thật may, trong khi Hà nội mưa suốt mấy hôm thì ba ngày đầu tiên mình và chàng trai sung sướng được tắm biển. Nắng không quá gắt, biển lặng nên sóng vừa phải và nước biển rất trong. Sau khi đã đến thăm Maldives thì mọi bãi biển ở Việt Nam đều ở một tầm không cách gì so sánh được, đơn giản vì đảo ở Maldives là đảo san hô, cát thô và trắng, tạo nên màu nước xanh trong theo một cách khác biệt, còn cát ở phần lớn biển Việt Nam là cát mịn màu nâu, khiến nước không thể có màu như vậy dù vẫn trong. Dù thế, hai mẹ con vẫn rất sung sướng cùng nhau nghịch nước và chơi đùa với sóng. Mình chỉ có thể bơi trong bể, nên ra biển cứ thấy sóng to chuẩn bị ập đến là sợ, chàng trai tỏ vẻ rất hiểu biết và quan trọng bảo, mẹ phải hòa mình vào thiên nhiên, cứ thả lỏng rồi sóng sẽ nâng mình lên. Một hồi thì mình cũng học được cách thả lỏng, để mỗi cơn sóng đến nâng mình lên, tất nhiên đôi khi cũng bị những con sóng bạc đầu khuyến mại ít nước vào mũi hoặc đánh cho mình bị chúi người và mỗi lần như vậy, sau khi đứng lên được hai mẹ con lại cười sằng sặc. Ngày nào mình cũng cùng chàng trai dầm nước rất lâu, mà phải khi nắng gắt vì chàng trai cần có ánh nắng như vậy. Mình cũng chả quan trọng chuyện giữ gìn làn da vốn chưa bao giờ trắng trẻo. Nhìn thân hình con trai gầy gò, mình xót vô cùng. Từ khi bắt đầu ăn kiêng và uống thuốc tới giờ con trai đã sút hơn 10kg. Từ một chàng trai vững chãi, nặng gần 70kg, giờ con trở lại mảnh khảnh như ngày trước, có lẽ chỉ còn khoảng 54-55kg. Và hai mẹ con từ chỗ hết sức yêu đời với bao dự định đã trở nên chán đời vô cùng, nên chỉ cần thấy con trai và mình cười được một chút là mình đã mừng lắm rồi, mọi thứ khác đều trở thành thứ yếu. Đến ngày thứ tư thì trời mưa nhẹ, biển động nên không tắm được nhưng ngày thứ 5 trời hửng trở lại, cho hai mẹ con xuống biển cả tiếng lúc giữa trưa, trước khi trả phòng để ra Đà Nẵng. Vậy là mục tiêu tắm biển đã hoàn thành một cách tốt đẹp. Kết quả là chàng trai có một làn da rám nắng tương đối, đặc biệt chỗ mũi, và mình cũng vậy dù hôm nào cũng đội mũ lưỡi trai xuống biển từ đầu đến cuối.

Đã đến Mỹ Sơn một lần nhưng lâu lắm rồi, từ khi chàng trai mới 8 tuổi. Vậy nên khi lên kế hoạch cho chuyến đi này mình rủ chàng trai đi thăm lại Mỹ Sơn, đồng thời ghé Trà Kiệu, một địa điểm hành hương quan trọng của người Công giáo ở Việt Nam. Hai mẹ con rất hợp nhau ở việc thích tìm hiểu về văn hóa, lịch sử, nên chàng trai đồng ý ngay. Con đường từ Hội An đi Mỹ Sơn nhiều đoạn rất đẹp, ruộng lúa xanh mướt, thơm ngát, nhiều đoạn cây hai bên đường rợp bóng, che trọn vẹn con đường. Nếu không có những chiếc xe máy phía trước thì có lúc mình tưởng như đang lạc vào một con đường ở châu Âu cơ đấy. Lần này mình thuê riêng một hướng dẫn viên cho đoàn gồm vỏn vẹn 3 người – chị Tâm và hai mẹ con – và chúng mình đã có được một cuộc đi bộ vòng quanh Mỹ Sơn thực sự bổ ích vô cùng, được bồi bổ thêm bởi chuyến thăm bảo tàng điêu khắc Chăm vào buổi chiều cuối của hai mẹ con ở Đà Nẵng. Vé vào cửa, chỉ vỏn vẹn 100.000, thực sự rất rẻ so với những giá trị mà nó mang lại – thăm di tích, bao gồm cả bảo tàng và xem biểu diễn văn nghệ. Những gì còn lại ở khu di tích chắc hẳn đã vô cùng tráng lệ thực sự rất ít ỏi so với những khu di tích mình đã được đi thăm ở Miến điện hay Nepal, nhưng những câu chuyện ẩn đằng sau thì ở đâu cũng thú vị như nhau. Sau thánh địa Mỹ Sơn mình đến thăm đền Mẹ Trà Kiệu, một cách tình cờ lại nằm ở khu vực kinh đô cổ của người Chăm. Với mình thì việc đến thăm đền Mẹ Trà Kiệu mang một ý nghĩa khác – mình muốn cầu nguyện cho con trai – nhưng bên cạnh đó mình cũng được ngắm một ngôi đền độc đáo có lịch sử hơn 100 năm tuổi, với kiến trúc kết hợp giữa văn hóa Chăm và phương Tây. 

Ngoài tắm biển, đi thăm Mỹ Sơn và Trà Kiệu, hai mẹ con đã có những buổi tối lang thang phố cổ Hội An, đi xem show Ký ức Hội An, sáng đạp xe, len lỏi vào các ngõ ngách của khu vực biển An Bàng, rồi đạp xe đến làng rau Trà quế, khu đô thị An Heritage. Khu vực biển An Bàng đất đắt dã man – trong ngõ cũng 50-70tr/m2. Trong các khu làng xa biển thì rẻ hơn, nhưng cách gì cũng tính bằng một số chục triệu mỗi mét vuông. Các khu làng quanh Hội An đã thành nơi cư trú của dân Tây và cả ta, phần lớn từ Hà Nội di cư vào với tỷ lệ Tây khá cao. Những ngôi làng, con ngõ ở đây rất xinh xắn, sạch sẽ, bên ngoài làng là ruộng lúa mùa này đang xanh ngát và thơm hương, thực sự tạo cảm giác thư giãn vô cùng. Ừ, không mua được đất ở đây thì mẹ con mình càng có cơ hội khám phá thêm các nơi khác. Hai mẹ con hình dung một tương lai gần, khi mình không còn phải chu cấp cho quý cô nương du học thì mình có thể nghỉ làm, mỗi năm, khi mùa ô nhiễm đến hai mẹ con rời Hà Nội đến sống ở một vùng biển nào đó. Bây giờ mình chẳng còn đặt mục tiêu gì cao với sự nghiệp của con trai, chỉ cần con trai kiểm soát được bệnh, hai mẹ con đầu tư, có tiền để lang thang như vậy là đủ.

Sau buổi tối cuối cùng đi bộ dọc bờ sông Hàn, mà chàng trai nhất thiết đòi ăn một suất kem sau hơn nửa năm kiêng khem, hai mẹ con trở về với một Hà Nội vẫn đang trong cơn say tập thể với thứ người ta gọi là A80. Từ sân bay mình phải đi vòng sang Bắc Ninh rồi mới về nhà được vì con đường thường ngày từ sân bay về dịp này tắc thê thảm do triển lãm, chị bạn mình đã mất tới 5 tiếng mới về được nhà. Nhà mình không ai tham gia vào cơn cuồng say này. Nhìn tất cả những chiếc áo mưa mặc một lần, những hàng cây/hoa bị dẫm nát, màu đỏ đến nhức thị giác của nào áo phông, áo dài, khăn đeo cổ… mình chỉ thấy xót xa cho môi trường. Đối với mình, ở nhà trong những ngày này, không tham gia chen lấn, xô đẩy ngoài kia, không thải ra môi trường những thứ không bắt buộc chính là yêu nước.

Vậy là sau cả năm trời giam mình trong nhà, ăn uống kiêng khem, hai mẹ con đã có một chuyến đi ngắn, giúp cả hai mẹ con cải thiện tinh thần đôi chút. Lúc này lúc khác nhìn chàng trai cười nói lòng mình cũng bình yên hơn, để chuẩn bị tinh thần tiếp tục cùng con trên con đường rất khó khăn này. Mình sẽ cố, phải cố, vì con và vì mình đâu có cách nào khác!

Bãi biển ở Solanbang Resort nơi mẹ con mình ở. Khoảng rừng phi lao rất nhỏ sát bãi biển là nơi tuyệt vời nằm ngắm sóng trong những lúc không đầm mình trong nước

Đoạn ngồi thuyền ở rừng dừa Cẩm Kim khá thú vị dù hơi ngắn. Và ở đó có màn múa quay tròn chiếc thuyền thúng dành cho các bạn trẻ muốn thử cảm giác mạnh
Những con ngõ nhỏ, thanh bình và rất sạch ở ngôi làng cạnh biển An bàng
Ngôi tháp trầm mặc với thời gian
Phía đằng sau nhà thờ con gà (Đà Nẵng) giờ là một tòa nhà cao tầng, phá vỡ hết mọi cảnh quan :(
Khung cảnh từ trên đồi Bửu châu, nơi đền thờ Đức mẹ Trà Kiệu 
Khung cảnh Đền thờ Đức mẹ Trà kiệu (Ảnh: Internet)



 

 

23 tháng 8 2025

HÀNH TRÌNH CON GÁI HỌC ĐẠI HỌC_04_KỲ NGHỈ HAY KỲ LÀM :)

 

Mong chờ mãi cũng đến ngày con gái được về nghỉ hè vào giữa tháng 5. Thế là tròn một năm học đã qua, được 1/4 chặng đường, có lẽ là chặng đường khó hơn cả với những bỡ ngỡ ban đầu. Một việc rất quan trọng cần làm xong trước khi về là tìm nhà cho năm học sau vì giờ đã là sinh viên năm hai, con không còn đương nhiên được ở ký túc xá nữa, việc nộp đơn rất may rủi, khả năng cao là không được, vậy nên chủ động chuyển ra ngoài thì hơn. Ở bên ngoài con còn có thể nấu ăn theo ý mình, chứ cả năm một ăn trong canteen con chán đến tận cổ rồi. Rất may có một chị bạn cùng khoa đã học xong, chuẩn bị chuyển đi thành phố khác và con may mắn được tiếp quản luôn căn nhà đó. Một căn studio khá rộng với một số đồ đạc cơ bản, cách trường vỏn vẹn khoảng 15-20 đi bộ và giá cả khá phải chăng. Con gái sẽ phải dần dần sắm thêm một số thứ để chuẩn bị cho 3 năm ở căn nhà này như sofa, bàn học... nhưng tạm thời thì đã có giường. Vốn tính cẩn thận và thích được sống trong những điều kiện tốt, con gái đã mua một bộ đồ nấu nướng rất đầy đủ – từ nồi niêu xong chảo tới bát đĩa. Nói chung tạm thời như vậy là ổn rồi. Sẽ sắm dần, sau một năm khéo nhà lại đầy đồ ý mà. Trước khi về Việt Nam con đã chuyển hết đồ từ ký túc xá ra căn phòng nhỏ, sau hè sang sẽ vào ở luôn. Thế là bây giờ thực sự có một nơi để đi về ở bển cơ đấy, chứ không phải như ký túc xá cứ định kỳ lại phải trả phòng.

Mùa hè này con gái được nghỉ khá dài, từ giữa tháng 5 tới tận đầu tháng 8. Tuy vậy, con chưa về thì mẹ đã biết con chả mấy khi rảnh rồi, sẽ liên tục đi chơi, đi tập, đi diễn, nói chung cũng chả khác mọi khi đâu J. Và đúng là như thế. Một đôi tuần đầu nàng còn có chút thời gian ăn cơm với mẹ, đến tháng 6 nàng bận triền miên – đi Huế diễn cùng dàn nhạc, đi Thái Lan với chị Thảo và hai em Thư Vi, đi Quan Lạn với nhóm anh chị em họ khác. Tháng đó chắc nàng ở nhà không được nửa thời gian. Khi ở nhà nàng bận kiểu ở nhà, đi tập đàn hàng ngày, đi nghe hòa nhạc, đi gặp gỡ bạn bè, mà con gái rất nhiều lần bảo, con phải đi gặp gỡ, ăn uống như vậy để mở rộng mạng lưới chứ. Nói vậy chứ bữa nào ăn ở nhà với mẹ nàng cũng khen ngon và hay chụp ảnh lại, chắc để khoe với bạn ở bên kia. Có lần con khoe con chỉ làm có hai món là rau xào và gà rang mà đã được nâng lên tầm master chef cơ đấy.

Tháng 6 trôi qua rất nhanh. Giữa tháng 7 con đi Sapa, vừa làm thăm bà, vừa là dịp sinh nhật bà, rồi cuối tháng 7 bay sang sớm dự đám cưới chị bạn. Thế là coi như mùa hè đã qua. Bất ngờ, vừa sang đến nơi chưa được một tuần con gái bảo, mẹ ơi có khi tuần sau con bay về. Mẹ tưởng mình nghe nhầm, cái gì, vừa mới sang đã về á. Vâng, có một chỗ họ mời con chơi, trả rất khá, và một đôi khoản con kiếm được nữa, con tính đủ tiền vé nên con về đây, con tự lo, không xin tiền mẹ đâu. Mẹ xót con gái bay đi bay về mệt, mỗi lượt bay tổng cộng hơn 1 ngày mới đến nơi nhưng con gái bảo con không mệt, được về Việt Nam là con thấy mình như sống lại, ở đây con mới mệt ý. Ngăn cũng chẳng được, vậy là bay sang được hơn một tuần chút thì nàng đã có mặt ở Việt Nam, lần này cương quyết không gửi vé để mẹ theo dõi chặng bay nữa vì “Đây là vé con tự mua mà. Mẹ cũng có gửi vé cho bà mỗi khi mẹ đi đâu.” Haiza, không muốn tranh cãi trước chuyến bay của con, mẹ đành thôi không làm căng, dù lý lẽ của nàng rất củ chuối. Mẹ đã hoàn toàn độc lập, không xin bà tiền từ một thế kỷ nhé. Còn nàng thì mới chi được mỗi cái vé này thôi nàng ạ, rất rất khác nhau đấy!

Vậy là nàng được tung tẩy ở Hà Nội thêm tới hai tuần, đi nghe thêm một số buổi hòa nhạc trong đó có một buổi hòa nhạc với tiết mục đinh của một nghệ sỹ đàn harp nổi tiếng. Vụ này cũng có cái để kể đây. Cây đàn của dàn nhạc Sun gặp trục trặc và con là người đã giúp dàn nhạc khắc phục sự cố và được nghệ sỹ cũng như dàn nhạc ghi nhận (kèm theo trả phí hẳn hoi J). Có một bạn cũng chơi đàn harp chả hiểu vì lý do gì ra sức bỉ bôi, nói con khá nhiều lời khó nghe về vụ này, đại để bảo con không biết sửa mà cũng nhận, phông bạt này nọ. Mẹ nói con gái không cần đôi co, chỉ cần nghệ sỹ và dàn nhạc đánh giá mình làm được là được. Haiza, hóa ra giới nghệ sỹ rắc rối thế đấy. Cộng thêm một post của con gái về việc sang Mỹ được vài hôm đã về trở nên viral đến không ngờ trên mạng xã hội – 270.000 lượt view trong vòng 1 tuần. Wow, hóa ra cô gái nhà mình nổi ghê. Dưng mờ mẹ thấy hơi lo vì xưa nay mẹ chỉ thích một cuộc sống thật thanh bình và kín đáo.

Tin vui bất ngờ cuối mùa hè là năm nay con được chọn vào dàn nhạc hoành tráng nhất của trường – Wind Symphony, bao gồm những sinh viên xuất sắc nhất của mỗi nhóm nhạc cụ và là dàn nhạc để mỗi khi cần sẽ đi dự thi. Wow, bất ngờ thật sự vì con mới chỉ là sinh viên năm thứ hai. Năm ngoái con được vào dàn nhạc hoành tráng thứ hai - Wind Orchestra - đã mừng rồi, không ngờ năm nay lại được chọn hẳn vào dàn nhạc số một luôn. Con gái cười sung sướng nhưng cũng nói đi nói lại, ôi con thấy áp lực quá. Nàng bảo, chả hiểu sao con được chọn nữa, video con gửi đi dự thi có cẩn thận lắm đâu. Đi chơi suốt nên con chẳng tập được nhiều như con muốn. Con nói vậy thôi nhưng mẹ biết con thực sự rất chăm chỉ và chưa khi nào ngưng nỗ lực.

Vậy là con gái đã có một mùa hè rất vui và sôi động, nghỉ hè thì ít mà làm hè thì nhiều J. Hôm nay con đi Sài gòn chơi đôi hôm, rồi sau đó từ Sài gòn bay ra Nội bài và nối chuyến sang Mỹ luôn. Chỉ hơn 3 tháng nữa, đầu tháng 12 con sẽ lại về. Nhưng trước đó sẽ là những ngày tháng học và tập đàn miệt mài, một mình, ở nơi cách mẹ nửa vòng trái đất và cái gì cũng hoàn toàn tự làm. Thấy con đã trưởng thành nhiều mà vẫn thương vô cùng. Con gái đi chơi nốt những ngày cuối rồi bắt đầu năm học mới nhé. Thỉnh thoảng, khi mẹ chia sẻ thông tin về con trên facebook, rất hiếm khi thôi, thể nào cũng có comment rằng mẹ thật tự hào. Và mẹ luôn nghĩ, con học giỏi/chơi đàn tốt không phải để mẹ tự hào, mà trước hết là vì con thích làm điều đó, điều đó làm con hạnh phúc. Vậy nên con hãy tiếp tục chơi đàn với niềm hạnh phúc vô biên của con nhé. Con gái của mẹ giỏi giang thế này, mẹ chiều một chút cũng là điều nên làm, con gái nhỉ J.

Sau đúng hơn một tuần nàng lại vòng từ Mỹ về và đi chơi đây

Con gái trước một buổi diễn
Con gái dự đám cưới ở Mỹ
Nàng ở biển Quan lan


16 tháng 8 2025

"CẢM ƠN HOA VÌ TA ĐÃ NỞ"

Đã hơn nửa năm nay mình và con trai bước chân vào một hành trình mà trước kia mình không thể ngờ có ngày mình phải bước vào và hoàn toàn chưa được chuẩn bị tinh thần cho nó. Con trai mắc một căn bệnh tuy không gây chết người nhưng làm cho chất lượng cuộc sống trở nên rất tệ. Mình và cậu con trai quyết định rằng con sẽ dành thời gian cho việc chạy chữa, tạm thời chưa nghĩ đến việc đi làm ở đâu. Ban đầu mình khá lạc quan, rằng chỉ cần kiên trì khoảng nửa năm là sẽ chữa được. Nhưng rồi một thời gian qua, thậm chí kể cả khi con trai đã phải ở lại cơ sở chữa bệnh tới 3 tuần mà hầu như chẳng có tiến triển gì thì mình bắt đầu lo lắng. Sau khoảng ba tháng, khi các triệu chứng thậm chí còn nặng lên tương đối, thì mình thực sự suy sụp. Tâm trạng mình trở nên vô cùng tệ, tuyệt vọng, hoang mang. Mình thực sự rơi vào một cuộc khủng hoảng, ngày nào cũng khóc, giống như những ngày cách đây vài năm, trước khi mình quyết định thay đổi cuộc sống. Mình bắt đầu tham gia các hội nhóm người bệnh, cả hội nhóm người Việt và hội nhóm người nước ngoài. Những thông tin/bài viết mình đọc hàng ngày đôi lúc cho mình một ánh sáng le lói cuối đường hầm, nhưng cũng nhiều khi khiến mình thêm lo lắng. Mình nhắn tin hỏi kinh nghiệm từ một vài người cùng cảnh ngộ và nhận được những thông tin bổ ích và thậm chí cả sự nhiệt tình giúp đỡ tìm mua cây thuốc. Mình dành vô vàn thời gian tìm hiểu về căn bệnh, trò chuyện với người cùng cảnh ngộ về các cách chữa khác nhau, mua sách đọc về chế độ ăn… Hai mẹ con thường xuyên bàn bạc, trao đổi và thống nhất về cách sau đây sẽ tiếp tục làm gì. Không tránh khỏi có những lúc con trai bảo nếu cứ thế này thì con không muốn sống nữa. Ôi con ơi, mẹ cũng không muốn sống nữa đây L.

Mình ý thức rằng tâm trạng tệ của mình có thể tác động xấu đến coi trai, vậy nên mình hết sức cố gắng chăm sóc bản thân. Tuy vậy, điều đó không hề dễ dàng chút nào, đặc biệt với thói vô duyên/vô cảm/vô tri của rất nhiều người Việt. Thời gian đầu, hễ ai gọi điện hỏi thăm tình hình con trai mình đều đưa ra hết lời khuyên này tới lời khuyên khác, phần lớn rất không khả thi trong điều kiện của mình. Đại để là, phải bắt nó hàng ngày làm thế này thế nọ (phơi nắng, đi chân đất, ăn chay…), khăng khăng rằng mình ngay lập tức cần đưa con trai đi sống ở nơi khác thì sẽ khỏi rất nhanh, rồi đưa đi Úc du lịch để chữa bệnh luôn thể… Rất nhiều lời khuyên đều kết thúc bằng “thế thì làm sao khỏi được” [nếu không làm theo điều mọi người khuyên]. Một số gợi ý là tốt, theo như mình đã tìm hiểu từ trước và đã đang cùng con trai thực hành ở mức độ tốt nhất mà mình có thể, nhưng cách mọi người nói làm mình phát điên. Cứ theo những lời mọi người nói (thực ra rất giống một lời trù ẻo) thì mẹ con mình sẽ không bao giờ khỏi được, vì mẹ con mình đâu có theo được những lời khuyên của các giáo sư biết tuốt đó một cách triệt để. Và mình đã phải chặn một số người, theo cách khá thẳng thắn và làm mất lòng người đó mà mình không thèm bận tâm nữa, rằng nếu anh/chị/em không biết rõ về căn bệnh đó thì đề nghị không đưa thêm lời khuyên nào nữa, những lời khuyên của anh/chị/em chỉ làm em trầm cảm thêm. Vừa cách đây đôi hôm mình cũng đã phải nói rằng mình bị stress với lời khuyên khi có một người bạn cứ khăng khăng rằng cách luyện tập của mình không đúng, không có tác dụng gì. Trời ạ, với một người mẹ vẫn đang đi làm hành chính để nuôi hai đứa con, hiện đang trầm cảm vì con bị bệnh, và một thanh niên cũng đang trầm cảm vì bị bệnh, thì việc cố gắng luyện tập đều đặn 40’ mỗi ngày, dù theo cách tập nào, đều cần được khích lệ chứ không phải làm mình phát điên lên như vậy.

Rất may mình vẫn còn chị A. bên cạnh, mà mỗi lần gọi điện chị chỉ nghe mình khóc, bảo nếu em muốn khóc thì em cứ khóc đi. Chị nhắc mình chăm sóc bản thân, chị đôi lúc gửi cho mình vài tấm ảnh hoa, phong cảnh những nơi chị đi dạo. Lời khuyên của một chị bạn làm coach cũng giúp mình một chút trong việc vượt qua giai đoạn khó khăn. Và mình biết mình có sự thấu hiểu của chị sếp, nếu mình cần một điều kiện làm việc linh hoạt hơn chắc chắn sếp sẽ tạo điều kiện cho mình. Hôm đó, trong bữa tiệc trưa ngay sau một sự kiện lớn mà mình là người điều phối tổ chức, sếp hỏi con trai em thế nào, nước mắt mình lập tức ứa ra, và sếp biết ý, dừng ngay, sau đó gửi tin nhắn động viên mình.

Cuộc sống của mình thay đổi hoàn toàn kể từ hơn nửa năm nay. Mình không còn mong muốn giao tiếp với ai mấy, việc gặp gỡ bạn bè trở nên tối thiểu vì mình muốn ở bên con nhiều nhất có thể. Mình bỏ cả việc đi Sapa dịp sinh nhật bà, một việc đã được duy trì từ bao năm nay, vì mình không muốn tiếp xúc gặp gỡ với ai, vì mình biết mình không thể vui vẻ nổi, vì mình sợ những câu hỏi han, nhận xét người nhà có thể vô tình nói ra khiến mình bị trầm cảm. Tất cả cuộc sống của mình chỉ còn là đi làm, nấu nướng và luyện tập cùng con trai. Chế độ ăn kiêng của con trai làm cho việc thỉnh thoảng ra ngoài đi ăn cũng hết sức hạn chế. Mình cố gắng đi làm về sớm nhiều nhất có thể để lôi con ra khỏi nhà đi bộ/chạy. Buổi tối khi xuôi cơm hai mẹ con tập cùng nhau 40’ mấy bài tập nhẹ nhàng. Đọc kinh cầu nguyện cho con cũng trở thành một việc đều đặn mỗi tối. Niềm vui nho nhỏ của hai mẹ con là thỉnh thoảng hai mẹ con đi nghe hòa nhạc cùng nhau, điều mà chàng trai sẽ không từ chối vì mình bảo mẹ cần con.

Sau hơn hai tháng trong tâm trạng cực kỳ tồi tệ, hầu như ngày nào cũng khóc thì giờ đây, tạ ơn Chúa, mình đã bình tâm hơn. Tối hôm vừa rồi trong lúc tập chàng trai cứ hỏi mẹ về đồ ăn, rồi trêu mẹ làm mình phì cười. Mình nhắc con tập nghiêm túc nào, nhưng mặt khác mình cũng nghĩ, lâu lắm rồi con mới trêu mình, mình mới cười được thế này, vậy thì việc tập luyện kém nghiêm túc chút có lẽ cũng chẳng sao. Cũng đã lâu lắm rồi cây hoa giấy vốn chỉ toàn lá gần đây bung hoa rực rỡ. Một buổi sáng, ngắm những cánh hoa nhẹ nhàng rung rinh, mình bất chợt thấy lòng bình yên thêm một chút. “Cảm ơn hoa vì ta đã nở.” Và con xin tín thác vào Chúa, đi theo con đường Chúa dẫn dắt, tin tưởng một ngày không xa hai mẹ con con sẽ được khỏi bệnh, được bình an. Tạ ơn Chúa!