02 tháng 4 2026

MỘT TUẦN TRÊN ĐẤT MỸ

 

Chuẩn bị cho một chuyến đi Mỹ thực sự không đơn giản, vậy nên ban đầu, khi lên lịch cho chuyến đi, muốn tranh thủ ngó nghiêng thêm chút, mình rủ con gái đi thăm Grand Canyon. Rồi mình dự định đến Austin thăm một người bạn. Cuối cùng kế hoach nào cũng bỏ hết, việc đi lại ở Mỹ mà không có xe riêng rất bất tiện, và con gái thì lịch học bận rộn, khó lòng mà bỏ đi chơi với mẹ được đôi ba ngày. Cuối cùng hai mẹ con quyết định sẽ chỉ đi chơi ở 2 thành phố lớn gần đó – Dallas và Forth Worth. Hai năm nữa, khi con gái tốt nghiệp mình sẽ sang dự lễ tốt nghiệp và khi đó hai mẹ con có thể lên kế hoạch cho một chuyến du lịch lâu lâu chút.

Con gái cùng bạn đi đón mẹ ở sân bay Dallas Forth Worth vào lúc sáng sớm. Đã 7h nhưng trời vẫn còn mờ tối. Trên con đường từ sân bay về, mẹ nhớ lại cái ngày cách đây hơn năm rưỡi, khi con xách vali lặn lội một mình sang nhập học, mọi cái đều bỡ ngỡ, xa lạ. Khó khăn nào rồi cũng qua, con đã quen với cuộc sống ở đây, giờ đã thành thạo việc đi lại, và còn mua vé cho mẹ sang thăm con nữa J.

Denton, nơi trường con tọa lạc, là một university town/thị trấn trường đại học, tức là cư dân phần lớn là sinh viên và những người làm ở trường đại học. Vậy nên thị trấn vắng vẻ vô cùng. Gần như mọi căn hộ, ngôi nhà xung quanh con đều là nhà cho sinh viên thuê. Siêu thị gần nhất cách 8-10 phút lái xe, trong vòng bán kính 1km thì chỉ có những cửa hàng của trường, ngoài ra chẳng có gì hơn.

Tối ngày đầu tiên khi mẹ đến con và bạn đều diễn trong một chương trình hòa nhạc đặc biệt – tiễn nhạc trưởng về hưu. Phòng hòa nhạc lớn của trường con rất ấn tượng với một dàn đàn organ rất to mà nếu so sánh thì dàn đàn organ ở nhà thờ lớn Hà Nội như một món đồ chơi. Đến tiết mục cuối cùng thì mình choáng váng toàn tập – dàn nhạc lúc trước khoảng 60 người, giờ được bổ sung thêm khoảng 60 cây kèn tuba nữa, tạo nên một dàn nhạc hoành tráng. Mình nghĩ thầm không biết toàn bộ số người hiện có thể chơi tuba ở Việt Nam có được ngần này không.

Con gái biểu diễn cùng dàn nhạc
Một hàng các nhạc công tuba, là sinh viên hoặc cựu sinh của trường, trong một tiết mục độc đáo chia tay nhạc trưởng Eugene Migliaro Corporon trong chương trình cuối cùng mà ông chỉ huy.

Diễn xong con gái quay về phòng tập luôn. Mẹ ghé qua phòng tập của con một chút và cũng bày đặt chui vào một phòng ngồi tập. Các con có 2 tòa nhà chỉ dành riêng làm phòng tập, tổng cộng có lẽ khoảng trên 200 các phòng tập, thường là phòng nhỏ, chỉ vài m2 mỗi phòng, mở cửa 24/7 để sinh viên có thể tập bất cứ khi nào muốn. Mình chỉ được vào những phòng có cây đàn piano nhỏ, những phòng tập lớn với cây đàn piano 3 chân chỉ dành cho một số nhóm sinh viên nhất định, ví dụ như sinh viên đang học tiến sỹ biểu diễn. Tập đến 11h đêm thì mình về và bảo con gái hôm nay mẹ được trải nghiệm làm sinh viên trường nhạc. Con gái cười, sinh viên trường nhạc mà 11h đêm đã về thì chắc không qua được năm 1 đâu mẹ ơi. Sang tận đây, chứng kiến việc học của con mẹ mới hiểu tại sao thường xuyên khi mẹ gọi con hay nói, con bận lắm, con không nói chuyện được đâu. Con gái đi học/đi tập cả ngày. Mẹ ở nhà nấu nướng, đến giờ con về ăn rồi lại đi, tập đến nửa đêm, thậm chí quá nửa đêm là điều bình thường. Nếu nhà không có người học nhạc thực sự sẽ không hiểu được việc học nhạc vất vả thế nào.

Những chương trình biểu diễn của sinh viên, nhiều vô kể, được dán trên các bảng tin ở nhiều nơi trong trường âm nhạc



Vài góc trong khuôn viên rất rộng và đẹp của trường con

Tranh thủ ngày Chủ nhật, sau khi chương trình độc diễn đã xong, con gái đưa mẹ đi chơi Dallas và Forth Worth. Thành phố Dallas khá nhỏ, điểm nhấn là Bảo tàng nghệ thuật, hai nhà hát, nhà thờ và chuyến tàu điện chở khách du lịch đi qua những khu phố lịch sử. Trời nắng, đã qua mùa hoa, chỉ còn lại những vòm lá non xanh mơn mởn trên nền trời xanh biếc không một gợn mây. Fort Worth chỉ cách Dallas vài chục km, là địa điểm lưu giữ đậm nhất nét cao bồi miền Tây. Hai mẹ con lang thang ở Stock Yard/Khu chợ gia súc, nơi trong quá khứ là địa điểm giao thương quan trọng. Một ngày hai lần có đám diễu hành trình diễn chăn gia súc mà điểm nhấn là giống bò sừng dài. Dân tình chen chúc đứng chờ đám rước và chụp ảnh. Khu chợ lát những viên đá vuông nhỏ, giống những con đường cổ ở châu âu, giờ ở đây là các cửa hàng nhỏ bán những món đồ lưu niệm hoặc những món hàng đặc trưng của khu vực – mũ cao bồi, ủng da thủ công, các sản phẩm da thú, thịt bò khô… Khu vực được giữ nguyên kiến trúc từ cuối những năm 1800, mang đậm bầu không khí viễn Tây.

Bảo tàng nghệ thuật Dallas
Nhà thờ Đức mẹ Guadalupe ở Dallas
Khu phố ở Fort Worth
Sừng của loài bò sừng dài, giống vật bản địa đặc trưng của Texas
Một chùm đèn được kết rất đẹp từ những chiếc sừng nhỏ

Bên cạnh những cây cỏ quen thuộc, mà thân thương nhất là bồ công anh và cỏ ba lá, hệ thực vật ở đây khá khác biệt. Mình nhớ lại cuốn sách Bốn chuyển hải hành, đoạn mô tả khi Columbus đặt chân lên bờ biển, ông bắt gặp một hệ thực vật hoàn toàn khác lạ. Loài hoa đặc trưng của Texas là bluebonnet mang sắc xanh tím dịu dàng, nở rất nhiều trong khuôn viên trường con cũng như ở những cánh đồng mẹ con mình đi qua. Những thân cây sồi cành ngoằn nghèo ma quái bung những túm lá non mùa xuân. Những lá phong non rung rinh trong làn gió. Đâu đâu cũng một màu xanh non mỡ màng, gợi mình nhớ đến những mùa xuân nước Nga xa xưa.

Cùng con gái đi dạo công viên ở Arlington


Một tuần trôi vèo qua rất nhanh. Mình hầu như chưa kịp nhìn ngắm gì nhiều và đành hẹn lần sau. Thôi, mình về nhà đây. Mình nhớ cái máng lợn của mình rồi J.

RA BIỂN LỚN_09_CHƯƠNG TRÌNH ĐỘC DIỄN ĐẦU TIÊN CỦA CON GÁI

 

Vậy là chỉ còn hơn một tháng nữa con gái sẽ học xong năm 2. Tại trường của con, chương trình độc diễn/recital là bắt buộc đối với sinh viên năm 3 và 4 nhưng với sinh viên năm 1 và 2 thì recital chỉ là tự chọn. Tập tành và chuẩn bị cho một chương trình độc diễn thực sự vất vả vô cùng, nhưng con gái quyết định đăng ký với nhà trường một chương trình độc diễn vào kỳ xuân năm nay, như một bước chuẩn bị cho những kế hoạch tiếp theo.  

Suốt một thời gian dài trước khi chương trình diễn ra con gái tập hết sức vất vả, thường 6 tiếng mỗi ngày bên cạnh việc học các môn khác như bình thường. Mẹ chả bao giờ phải nhắc con học, mà ngược lại, mẹ luôn bảo con học vừa phải thôi, sức khỏe là điều quan trọng nhất. Có một hôm mẹ than van con vất vả quá, con gái bảo, muốn giỏi thì phải thế, không giỏi để phí tiền mẹ đi à. Cảm ơn con biết nghĩ nhưng cũng thương con vô cùng. Kỳ nghỉ xuân năm nay đối với con không hề là kỳ nghỉ vì khi đó con còn tranh thủ tập nhiều hơn. Mà các kỳ nghỉ sang năm nhiều khả năng cũng vậy thôi, vì khi con lên năm 3 và năm 4 thì năm nào con cũng cần có chương trình độc diễn. Học hành vất vả như vậy nên hai mẹ con xác định không tìm việc làm thêm để con tập trung học cho tốt. Thực ra hồi mới sang con cũng có một đôi nỗ lực nho nhỏ nộp đơn xin việc ở thư viện nhưng không được và hai mẹ con sau đó bỏ ý định luôn, phần vì con về nhà khá thường xuyên, phần vì việc học thực sự rất vất vả.

Tập tành là việc của con còn hỗ trợ con là trách nhiệm của mẹ. Mẹ bay sang trước buổi diễn của con 3 ngày. Mẹ nấu nướng, chăm sóc con gái những ngày cuối đó, và quan trọng hơn, con gái đặt hàng mẹ chuẩn bị một buổi tiệc nhẹ cho khoảng 20 người với các món ăn Việt để mời bạn bè sau buổi diễn. Thực đơn không cầu kỳ - nem, thịt lợn và gà xiên nướng, nộm bắp cải cà rốt trộn bò khô và nộm bắp cải cà rốt trộn thịt gà, phồng tôm. Đồ uống là trà tắc/quất. Dù thực đơn khá đơn giản nhưng trong điều kiện của con gái - một căn studio nhỏ với đồ nấu nướng dùng cho 1 người – mẹ phải tính toán làm gì trước sau khá cẩn thận. Mất một buổi chiều quấn và rán sơ gần 100 chiếc nem, rồi buổi chiều tiếp theo chuẩn bị hơn 50 xiên thịt. 2 bình trà tắc to, tổng cộng tới hơn 8l (là khá nhiều lần đun cái ấm nước bé loại 1.5l) được chuẩn bị từ tối trước ngày biểu diễn rồi cho vào tủ lạnh. Sáng ngày con biểu diễn mẹ dậy từ sớm để thái và bóp muối bắp cải (cứng như đá) và cà rốt. Việc rán 2 khay phồng tôm to mất 30’. Công đoạn nướng thịt và làm giòn nem bằng lò nướng mất tổng cộng tiếng rưỡi, trong đó điều khiến mẹ lo hơn cả là việc sử dụng lò nướng to đùng mà mẹ chưa quen. Lúc này có một bạn của con gái đến giúp trông coi việc nướng nên mẹ yên tâm hơn hẳn. Đến đúng 11.50 thì mọi thứ đã sẵn sàng, vừa kịp để chở lên trường, bày biện đẹp đẽ và sang phòng chờ chương trình bắt đầu lúc 12.30.

Vì độc diễn là hoạt động bắt buộc trong chương trình học nhạc, vậy nên hàng ngày ở trường nhạc có rất nhiều chương trình, khán giả là bạn cùng bộ môn/studio, bạn bè và người nhà. Tổng cộng có hơn 20 người dự chương trình biểu diễn của con, gồm 12 bạn cùng học đàn harp, hai bạn người Việt cùng trường nhạc, mấy bạn người Trung Quốc và người nhà của 3 sinh viên (vì hôm đó ngoài con gái thì 2 bạn khác cùng studio cũng biểu diễn.) Nhà mình hơi đông chút, có 4 người, gồm mình và đôi vợ chồng người bạn đi cùng con gái. Chương trình của con kéo dài tổng cộng khoảng 45’ với 4 tác phẩm và phần gây bất ngờ là bản nhạc tặng thêm ở cuối chương trình – bản Bèo dạt mây trôi mà con vừa đánh vừa hát. Bạn mẹ bảo, lúc nghe Thùy Dương hát em xúc động quá, đến mức chảy nước mắt.

Nhìn con gái lộng lẫy trong chiếc váy đỏ, ngón tay lướt mềm mại qua các dây đàn, nước mắt mẹ cứ ứa ra. Một chặng đường thật dài, thật gian nan để hôm nay con có thể ngồi đây, trong khán phòng này, thả hồn vào những giai điêu đẹp đẽ. Chặng đường mà mẹ tin luôn có Chúa dìu dắt, ban phước lành cho mẹ con mình. Thực sự mẹ không tập trung nghe được vì bao hình ảnh cứ bất chợt hiện về. Hình ảnh con ngồi cả tiếng bên cây đàn Ogden nho nhỏ ở nhà bác Hoàng Anh ở Sóc Sơn, cây đàn harp đầu tiên con được nhìn tận mắt. Hình ảnh mẹ ngồi gọi điện, xin cô Nhi nhận con học, hình ảnh mẹ đưa con vào Sài Gòn ở nhờ nhà bác Hà vào hè năm 2019 để đi học cô Nhi, hình ảnh mắt con sáng bừng lên khi lần đầu tiên được chạm vào cây đàn harp chuyên nghiệp ở nhạc viện Sài gòn. Việc con chuẩn bị để thi vào nhạc viện hè năm 2021. Việc hai mẹ con thu xếp chỗ ở để con bắt đầu sống xa nhà, đeo đuổi hành trình học đàn harp chuyên nghiệp ở Sài gòn khi mới 15 tuổi. Hình ảnh con náo nức tới mức nào khi lần đầu tiên được bác Honna mời chơi trong dàn nhạc ở chương trình We return. Bác gửi tin nhắn cho con vào một tối tháng 3, lúc đó hai mẹ con ở Thảo Nguyên resort ở Mộc châu (mẹ đi công tác Sơn La, con gái bám đuôi mẹ đi ngắm hoa ban.) Rồi biết bao hình ảnh về những buổi biểu diễn, những thành công nho nhỏ của con gái. Những hình ảnh cứ lần lượt hiện về trong trí nhớ, thực sự cảm động vô cùng.

Sau phần tâm hồn thì đến dạ dày. Mùi nem và thịt nướng tỏa ra ngào ngạt ngay khi cánh cửa phòng tiệc được mở ra. Mình được nhận rất nhiều lời khen. Khách khứa ăn uống nhiệt tình và chỉ thừa rất ít đồ ăn. Đến cả món trà tắc (quất) cũng được mẹ một bạn người Việt xin một chai để trên đường về uống tiếp. Các bạn của con gái ra sức khen đồ ăn ngon quá. Vậy là con đã làm tốt phần việc của con, mẹ làm tốt phần việc của mẹ, xứng đáng là đôi bạn cùng tiến J.

Mẹ xin con gái đường link video buổi diễn để gửi cho một số bạn bè và vẫn ở trong trạng thái lâng lâng đến tận bây giờ, khi đã hai ngày trôi qua. Post trên facebook thì bị con gái yêu cầu gỡ vì con gái thấy chương trình con chơi chưa thật sự tốt. Mẹ đành ẩn đường link sau khi đưa lên đúng mấy tiếng, hê hê. Cầu toàn thế cũng là tốt, con gái ạ.

Chúc mừng con gái với một bước tiến nữa trên con đường nghệ thuật gian nan, mà thật sự, chỉ đến bây giờ, khi có con gái là người trong nghề mẹ mới hiểu vất vả đến cỡ nào. Có được một cô con gái đem cái đẹp đến cho cuộc đời thế này, thế là mẹ có thể tự hào nghĩ mẹ đã làm được một việc có ích cho đời rồi, con gái nhỉ. Yêu và tự hào về con gái rất nhiều!

Tiết mục cuối, có đệm piano
Cùng cô và các bạn trong bộ môn sau chương trình biểu diễn
Tác phẩm của con được khen thì tác phẩm của mẹ cũng được khen :)




VẨN VƠ TRÊN MỘT CHUYẾN BAY

 Đã cả năm nay vì tình trạng sức khỏe của con trai mà hai mẹ con hầu như chả đi đâu và mình cũng hoàn toàn chưa có kế hoạch đi xa. Vậy nhưng một buổi tối nào đó hồi tháng 12 con gái gọi điện bảo, mẹ nhất định phải sang với con, con bắt mẹ đi. Zời ạ, kế hoạch của con gái là cuối tháng 12 về, rồi tháng 5 lại về, lý do gì để mẹ phải bay nửa vòng trái đất sang thăm con cơ chứ. Nhưng con có một lý do rất chính đáng – con đã đăng ký một buổi độc diễn vào kỳ mùa xuân, con muốn mẹ có mặt trong buổi diễn đó của con. Vinh dự thế này thì làm sao mẹ từ chối được, nhất là khi cô con gái bảo, con mua vé cho mẹ J.

Thực sự hơi ngại ngần với một chuyến đi xa như vậy nên mình cứ chần chừ mãi vụ đi làm visa. Vậy nhưng đến cuối tháng 1 thì mình cũng đã khai xong, chờ lịch phỏng vấn. Một sự cố nho nhỏ hôm đi phỏng vấn visa là mình đeo túi xách trong đó có điện thoại vào nơi phỏng vấn, do mình có thẻ nhân viên cơ quan chính phủ, không bị kiểm tra an ninh khi qua cửa ĐSQ. Khi được hỏi minh chứng con gái đang học ở Mỹ, mình lôi điện thoại ra để cho cô nhân viên xem ảnh thẻ sinh viên, thế là cô nhân viên tá hỏa, ngay lập tức gọi an ninh đến. Hai cậu nhân viên an ninh lập tức sáp lại, yêu cầu mình rời ra cách ô cửa phỏng vấn mấy mét, hỏi tại sao mình mang điện thoại vào. Mình bảo ơ tao là nhân viên chính phủ mà và chìa thẻ nhân viên ra. Hê hê, mình gây ra một sự xáo trộn nho nhỏ, bao người đứng phỏng vấn ở đó đổ dồn theo dõi mình.

Việc đi nhận hộ chiếu đã đóng visa là một sự vụ mất thời gian khác, mà tất cả là do sự cẩu thả của mình. Họ gửi thư thông báo địa chỉ nhận visa và thời gian rất rõ ràng, nhưng mình không thèm đọc, cuối giờ chiều đến lấy thì được biết họ chỉ trả vào buổi sáng. Cũng vì vội vàng đi nhận visa mà mình làm rơi mất điện thoại, gây ra rất nhiều rắc rối, xử lý mãi mới xong. Tóm lại, rất đúng như con gái nói, mọi sự dốt nát và cẩu thả đều phải trả giá, hoặc bằng tiền hoặc thời gian J. Bà mẹ ngần này tuổi rồi, luôn dặn các con cẩn thận, cuối cùng lại là người rất cẩu thả và đã được trả giá xứng đáng, kakaka.

Kết thúc 2 chuyến công tác liên tục ở SG trong suốt 2 tuần của tháng 3, mình có một cuối tuần ở nhà với con trai trước khi chuẩn bị lên đường. Mình dặn dò chàng trai đủ thứ, chuẩn bị cho chàng trai những món đồ nấu nướng đơn giản mà vẫn ngon và đủ cho cả 10 ngày. Trước khi mẹ đi chàng trai nửa đùa nửa thật phụng phịu, con ốm đau thế này mà mẹ bỏ con đi chơi hẳn hai tuần. Không, con không hẳn là ốm đau, thêm nữa con đã lớn và thực sự cần phải tập sống tự lập, trước sau rồi cũng đến lúc mẹ già, yếu và rời bỏ con. Vậy nên việc mẹ liên tục đi công tác hay đi dài ngày thế này là điều cần thiết để con dần quen với cuộc sống tự lập. 

Vì tìm đường bay giá rẻ nên con gái cho mẹ bay qua sân bay Cao Khi, Phúc Kiến. Chặng bay Hà Nội – Cao Khi rất nhanh, vỏn vẹn 2 tiếng. Mình vừa kịp ăn xong bữa ăn nhẹ, bật máy lên định viết lách một tý thì đã được cô tiếp viên yêu cầu tắt máy để máy bay hạ độ cao, chuẩn bị hạ cánh. Máy bay hạ cánh vào lúc gần 7h tối nên mình chỉ kịp nhìn thấy thấp thoáng bên dưới rất nhiều nhà cao tầng. Có vẻ như sân bay ở ngay giữa thành phố vì khi máy bay hạ thấp độ cao mình có thể nhìn thấy rõ mình đang lướt qua những con phố với dãy nhà hai bên cao vút, cảm tưởng như chỉ chút xíu thôi thì sẽ chạm nóc nhà mất.

Sân bay Cao Khi khá rộng và đẹp. Dù mình chỉ quá cảnh mà việc kiểm tra an ninh vô cùng nghiêm ngặt, túi của mình bị soi đi soi lại, ai cũng bị nhân viên cầm thiết bị rà người hết mặt trước đến mặt sau, vậy nên mất tròn một tiếng mình mới di chuyển được sang cửa nối chuyến.

Do chọn ngày có giá vé rẻ hơn và cũng vì tính toán ngày đi theo lịch biểu diễn của con gái nên con gái cho mẹ bay đúng vào ngày sinh nhật. Thế là mình được thể huênh hoang với các chị, em bay sang Mỹ tổ chức sinh nhật cho ngầu, kakaka. Mà ngầu thật, khi mình vừa yên vị trên máy bay được ít phút thì một tiếp viên đến đưa cho mình tấm thiệp chúc mừng sinh nhật và một cốc cà phê, bảo đây là quà ngày sinh nhật J. Wow, kể ra thì cũng chu đáo, vì một chuyến bay ngần đấy hành khách mà họ còn mất công chăm sóc một người ở một chi tiết như vậy. Hic, khi đó mình mới nhớ ra tại sao mình không hỏi họ xin nâng hạng lúc check in, biết đâu lại được. Sếp mình kể sếp luôn hỏi, bảo rằng đây là tháng sinh nhật con trai, con gái hay một lý do gì đó và đã 2 lần được nâng hạng lên business. Oài, mình đã bỏ lỡ dịp may hiếm có. Liệu còn còn khi nào mình bay đúng vào ngày sinh nữa không nhỉ J. Nói là sang Mỹ tổ chức sinh nhật cho ngầu vậy thôi, chứ thực ra mình sang chăm sóc cô con gái là chủ yếu. Con gái bảo con mệt lắm mẹ ạ, mẹ sang nấu nướng cho con mấy ngày cuối. Cô giáo cũng dặn con tuần cuối nấu nướng ít thôi, giữ gìn đôi tay. Rồi con gái đặt mẹ chuẩn bị bữa ăn nhẹ cho khoảng 20 người sau chương trình biểu diễn. Mình trêu, đúng là nhà chẳng có gì ngoài điểu kiện, mời hẳn master chef từ Hà Nội sang chỉ để tổ chức tiệc nhẹ.

Thời gian quá cảnh khá lâu. Lúc mình đến được cửa chờ ra máy bay thì còn tới 3 tiếng. Bật e-sim lên và tìm mọi cách vào facebook và google để đọc thông tin mà chẳng được, dù tin nhắn Zalo thì vẫn okie, mình kêu ca với con gái rằng mạng hầu như không vào được. Hahaha, mãi mới nhớ ra là ở Tàu đâu có vào được mọi thứ liên quan đến Google và Facebook. Thế thì có mạng hầu như cũng chả tác dụng gì. 

Những chuyến bay hay gợi mình nhớ lại những kỷ niệm xa xưa ấy - chuyến bay đầu tiên trong đời – ngày 14/8/1990, khi mình rời nhà sang Nga học đại học. Ngần ấy năm trôi qua mà mình còn nhớ nguyên hình ảnh của mình ngày hôm đó, lơ ngơ, một túi ba tầng và một thùng carton, check in cho chuyến bay đưa mình đến một chân trời xa tít, quẳng mình vào những con sóng cuộc đời mà nếu viết lại sẽ là một cuốn tiểu thuyết đầy li kỳ. Và hôm nay cũng vậy. Bỗng dung những hình ảnh cứ hiện về, làm mình lại bồi hồi thương nhớ những ngày xưa ấy biết bao. Và nhớ thương bố, nhớ đến ước mơ đi châu Âu của bố chưa bao giờ thành hiện thực. Để rồi bây giờ, ước mơ vẫn mãi chỉ là ước mơ!