27 tháng 1 2026

HÀNH TRÌNH CON GÁI HỌC ĐẠI HỌC_06_KỲ NGHỈ ĐÔNG CỦA CON GÁI

 

Năm nay do tham dự sự kiện hội nghị âm nhạc tại Chicago, kỳ nghỉ đông của con ngắn hơn rất nhiều so với năm ngoái. Trước sự kiện thì tập tành, đến tận 18/1 con mới từ Chicago quay trở về trường, chính thức bắt đầu kỳ nghỉ. Nhưng vì vé những ngày ngay trước Giáng sinh quá đắt nên tận 26 con mới bay, chiều muộn ngày 27/12 mới về đến nhà, muộn hơn năm ngoái tới hơn nửa tháng. Năm nay con không ở trong ký túc xá nữa, tiền nhà phải thanh toán cả năm nên mẹ bảo nghỉ đông có vài tuần, ở lại cho đỡ tốn kém. Cô con gái bảo con sẽ tự kiếm tiền về. Tốt quá. Vì chuyến đi hoàn toàn bằng “ngân sách địa phương” nên mẹ không được nàng gửi vé để biết đường bay thế nào. Đây đã là lần về nhà thứ tư của con gái nên mẹ cũng không thấy cần ngồi trước màn hình dõi theo đường bay của con nữa.

Chưa từng có vinh dự đưa đón con gái ở sân bay, mẹ đón nàng bằng một bữa tối với những món ăn theo ý thích của nàng và tất nhiên không thể thiếu món rượu táo mèo yêu thích của hai mẹ con. Về đến nhà ngày 27/12 trong khi con gái đã có lịch diễn vào 1/1, vậy nên chả có nghỉ ngơi gì cả, sáng hôm sau con gái đã ra khỏi nhà sớm đi tập cùng dàn nhạc. Mùa đông, 6.30 trời mới mờ sáng vậy mà con đi chuyến xe rất sớm, 6.20 đã ra khỏi nhà để tranh thủ tập một mình trước khi bắt đầu tập cùng dàn nhạc lúc 9.00. Mẹ bảo để mẹ dậy sớm chuẩn bị cho con bữa sáng cũng không chịu, con nói con tự chuẩn bị.

Mỗi lần về nhà con gái tranh thủ ăn đủ các món mà bên kia không có. Tuần đầu ở nhà nàng ăn cùng mẹ mấy bữa liền, mẹ bảo sao lần này con ăn cùng mẹ thường xuyên thế, mẹ ngạc nhiên đấy. Con gái cười tinh nghịch, mẹ sẽ ngạc nhiên tiếp vì đây có thể là bữa cuối con ăn cùng mẹ. Thực ra thời gian con ở nhà vỏn vẹn hơn 2 tuần chút xíu, trong đó đã có tới 3 tối đi diễn, mấy hôm đi Sapa thăm bà, vậy nên đúng là mẹ chỉ có vinh dự được nấu cho con gái vài bữa mà bữa nào nàng cũng khen ngon và chụp ảnh, chắc để khoe với bạn 😊. Con gái than van con không có thời gian, con phải xếp lịch hẹn cả trưa cả tối đây này. Thấy mẹ nhăn nhó nàng bảo con không đi giao lưu thì làm sao quen biết, làm sao có mối chạy sô, cho thuê đàn. Để cái đàn cho mẹ xem có ai thuê của mẹ không nhé. Đúng là nàng nói rất có lý.

Kỳ nghỉ của con gái ở nhà thường là dịp con mua sắm. Cái gì cũng mua qua shoppee, mẹ rên rỉ con ơi họ đóng gói tốn nhiều nylong quá, con không thấy có lỗi với môi trường à. Mẹ tha hồ nhận đơn hộ con, mà anh chàng shipper ở khu vực có lẽ đã quen, đơn giản quẳng vào hiệu thuốc dưới chân nhà rồi gửi tin nhắn báo cho mình. Hôm nhiều nhất có tới 11 đơn, anh chàng chằng các hộp/gói thành một bọc lớn. Rồi hôm sau lại một lúc 7 đơn nữa. Con gái tha lôi đủ thứ sang bên kia, tối gần ngày đi con đi siêu thị khuân về tới mấy thùng các kiểu mì ăn liền và đồ ăn khác nữa.

Tha lôi ngần đấy đồ, chuyện đóng gói mang đi không bị sự cố mới là chuyện lạ. Mẹ nhìn đống đồ mới mua, nhìn mớ quần áo, đồ dùng con lôi từ tủ ra mà choáng váng. Con gái được mang 2 vali tổng 46kg, cộng thêm vali xách tay nữa. Đã có cân để cân thử ước lượng ở nhà, đã chuyển từ vali nhỏ của mẹ sang vali cỡ to hơn mà con mượn của em V. rồi hè sẽ mang về, vậy mà ra đến sân bay vẫn phải dỡ ra, bỏ lại một mớ, con gửi bạn mang về vứt ở nhà để ít bữa nữa mẹ mang sang.

Kỳ nghỉ đông của con trôi vèo qua thật nhanh. Giờ thì con gái đã quay trở lại với trường học, với nhịp sinh hoạt thường nhật của con. Chỉ vài tháng nữa con học xong năm 2, thế là được một nửa chặng đường đại học rồi. Và đến hè sang năm thì đã xong năm 3, chặng đường đại học rất dài mà hóa ra cũng rất nhanh. Mỗi khi mệt mỏi, áp lực, mẹ luôn tự nhủ, cứ đi rồi sẽ đến. Đúng thật, cứ đi rồi sẽ đến. Dù ngắ ngủi, con gái đã có những ngày nghỉ đông giá trị và giờ thì tiếp tục miệt mài chuẩn bị cho những bước đi đầy hào hứng tiếp theo của con. Mẹ luôn ở đây, dõi theo con và ủng hộ con hết lòng, con gái nhỉ. Yêu con gái rất nhiều!

Con gái trong một buổi biểu diễn sát gần ngày đi

 


14 tháng 1 2026

HÀNH TRÌNH CON GÁI HỌC ĐẠI HỌC_05_BƯỚC VÀO NĂM THỨ HAI

 

Gần cuối tháng 8 con gái mới rời nhà quay lại trường để bắt đầu năm học mới, muộn hơn hẳn 2 tuần so với năm đầu tiên. Thực ra như vậy là muộn 1 tuần so với lịch của trường vì ma cũ đã biết rằng tuần đầu là tuần làm quen, chưa học chính thức. Sau vài chuyến bay đi bay lại, cái gì cũng trở nên quen thuộc rồi nên con gái bay sang với một tâm thế rất nhẹ nhàng, biết rằng chỉ vài tháng nữa con sẽ lại về. Mẹ cũng chẳng còn những lo lắng của lần đầu tiên con rời nhà đi xa nữa.

Năm nay con có một căn phòng cho riêng mình, một căn studio xinh xắn, cách trường chỉ 5’ đi scooter hoặc 15-20 phút đi bộ. Con gái cẩn thận trang trí nhà cửa rất gọn gàng, đẹp đẽ, thực sự như ở nhà luôn, riêng tiền cây cảnh đã tốn cả mớ. Mà ở bên đó con gái có cả một căn phòng đẹp đẽ cho bản thân, còn ở nhà chỉ là một phòng ngủ bé xíu. Có nơi ở riêng, giờ thì con gái tha hồ nấu nướng rồi, không còn vật vã với các món ở canteen như năm ngoái nữa. Thỉnh thoảng con gái lại gọi hỏi mẹ nấu món này món kia thế nào. Ngoài những món thông thường như thịt kho, thịt rang, sườn chua ngọt..., con gái còn tập tành làm nem, nấu bún, nấu phở, làm lẩu, bánh cuốn, thậm chí cả xôi xéo. Có hôm nàng gọi điện cho mẹ, vừa buôn dưa lê vừa để mẹ xem và hướng dẫn nàng nấu nướng. Có lần mẹ kể với con, ngày xưa, khi đi học xa nhà vào năm 18 tuổi mẹ thậm chí còn chưa biết rán đĩa trứng sao cho đẹp. Bây giờ thì con gái mẹ thật khéo léo, biết làm đủ thứ. Con kể có hôm con nấu 4 món cùng một lúc, các bạn nhìn con trầm trồ ngưỡng mộ, bảo con là master chef. Yes, so với các bạn Tây kỹ năng nấu nướng rất kém thì bảo con là master chef cũng không quá lời lắm J.

Đã học đến năm thứ hai nên con có thêm nhiều bạn mới, cả bạn Việt và bạn người nước ngoài. Có một chị bạn người Trung quốc thuê nhà rất gần nhà con. Hai chị em hay nấu nướng ăn cùng nhau, hôm ở nhà người này, hôm ở nhà người khác, vừa vui vừa được ăn ngon. Cũng từ nói chuyện với chị mà con bảo con không học tiến sỹ đâu, học vất vả lắm (chị đang học tiến sỹ ngành biểu diễn piano.) Rồi có hôm mẹ gọi điện còn được gặp hai bạn người Việt đang ở nhà con ăn lẩu mừng kết thúc học kỳ, con kể sau đó bọn con còn nhảy múa, hát hò rất vui.

Việc học hành là của con, con không kể nhiều vì cho rằng đằng nào mẹ cũng không hiểu. Dù thế, mẹ biết con gái rất chăm chỉ với mục tiêu giữ GPA ở mốc 3.8/4. Có đợt nàng rất bận, mẹ gọi điện sẽ thường xuyên được nghe nàng trả lời bằng giọng nghe rất khó chịu, con bận lắm, để lúc khác đi, sao mẹ gọi nhiều thế... Nhưng cũng có hôm con gái ngọt ngào vô cùng gọi điện náo nức khoe được cô khen, cô bảo con đã tiến bộ rất nhiều qua một năm học. Nàng tự tin bảo với mẹ, con tin rằng nếu mình nỗ lực hết sức thì mình không thua kém ai cả. Mẹ hoàn toàn đồng tình. Con đã nhìn thấy trái ngọt cho những nỗ lực của mình việc được chọn vào dàn nhạc hoành tráng nhất của trường đã chứng minh điều con nói đấy thôi. Là thành viên của dàn nhạc hoành tráng nhất trường giúp con có cơ hội tham gia vào một sự kiện giáo dục âm nhạc rất lớn – The Midwest Clinic International Band & Orchestra Conference – được tổ chức ở Chicago, với 18.000 người tham dự từ 50 bang và 40 đất nước. Con kể sự kiện lớn đến mức hôm bọn con đi taxi ở Chicago bác taxi biết về sự kiện và hỏi bọn mày đến tham dự sự kiện này à. Sự kiện tiếp theo mà con cùng nhóm đàn harp của trường sẽ tham dự là One Harp World ở Toronto vào tháng 7 năm nay. Con gái đang rất náo nức đây. Riêng gì con, mẹ cũng náo nức con ạ 😊.

Vậy là sau hơn một năm ở Mỹ, ngoài thành phố Dalas không tính vì Dalas gần trường con, sau Sant Antonio và Atlanta thì con đã được đặt chân đến Chicago, nơi có trụ sở của hãng đàn Harp danh tiếng Lyon and Healy. Đi như vậy là khá ít nhưng vì cứ mùa đông và hè con lại về Việt Nam nên chẳng còn thời gian cũng như tiền bạc đi chơi các thành phố khác.

Thế là con đã qua nửa năm thứ hai rồi, chỉ còn vài tháng nữa là một năm học nữa kết thúc. Thời gian của mẹ bây giờ tính bằng các kỳ đóng tiền. Đôi lúc cũng áp lực. Mỗi khi như vậy mẹ lại nhủ cứ đi rồi sẽ đến. Thế mà cũng qua được gần nửa chặng đường đại học rồi con nhỉ. Mẹ hay nói con là con nhà nghèo du học. Mẹ chẳng có cả cục tiền để đóng tiền học cho con mà cứ gom từng ít một, tiền học phí và sinh hoạt phí một năm gửi mấy lần mới đủ. Không sao, vì tương lai, vì hạnh phúc của các con mẹ cố gắng thế nào cũng được. Cầu mong Chúa ban cho mẹ con mình sự bình an và sức khỏe để mẹ làm việc, chăm sóc và yêu thương các con.

Tập tành làm xôi xéo, thậm chí cả ruốc để ăn cùng xôi luôn :)

Một bữa cơm thông thường
Món bánh cuốn làm bằng chảo :)
Cơm với rau luộc và thịt kho tàu
Và đây là món lẩu