26 tháng 12 2025

MÓN QUÀ GIÁNG SINH QUÝ NHẤT

 

Suốt từ đầu năm 2025, khi con trai bắt đầu công cuộc chữa bệnh và tình trạng bệnh nặng lên sau đó, cuộc sống của hai mẹ con hoàn toàn đi xuống và đã có những thời điểm mình thực sự rơi vào tuyệt vọng. Chuyến đi Hội An cuối tháng 8 giúp hai mẹ con lấy lại một chút tinh thần dù rằng tình trạng của con trai vẫn chưa hề được cải thiện. Trở về sau chuyến đi, đầu tháng 9 con trai bắt đầu uống một loại lá thuốc mới. Cứ cách 2 ngày con trai lại đạp xe đi lấy lá thuốc ở một nơi cách nhà khoảng 10km. Cả đi và về con trai thường đạp xe mất 1 tiếng, có hôm chàng khoe giờ con đạp xe bon chân hơn, thấy khá thích. Tốt rồi, thế là ít nhất chàng trai cũng có một chút thể thao và ra khỏi căn phòng nhỏ của chàng. Hàng ngày trước khi đi làm mình sẽ chuẩn bị bình nước thuốc cho con, không có gì phức tạp, giống như hãm trà xanh thôi, rồi trong ngày ở nhà con trai sẽ hãm lần thứ hai và uống nước đó trong suốt cả ngày thay cho nước lọc.

Ngoài uống thuốc lá thì mình cũng nhờ một người quen qua Facebook gửi cho một loại lá khác từ trong Tây nguyên. Hàng ngày con trai sẽ đun nước đó để ngâm người và tắm. Ngay hôm đầu tiên tắm xong con trai bảo, con thấy có vẻ hợp, con thích. Uống thuốc lá được khoảng nửa tháng thì tình trạng con trai bắt đầu cải thiện, con đỡ khó chịu trong người hơn và ngủ ngon hơn. Ôi chao là mừng, mình bắt con trai cho mình săm soi, xem tình trạng của con đã tiến triển thế nào. Con trai uống loại thuốc mới đến bây giờ đã được ba tháng rưỡi và tình trạng cải thiện thấy rõ mặc dù chậm chậm thôi. Đã biết rằng chữa bệnh phải kiên trì nên mình không sốt ruột. Hy vọng đôi ba tháng nữa con trai khỏi hoàn toàn đã là quá tốt rồi. Mình báo tin cho hai người mách mình dùng loại thuốc này, ai cũng mừng vô cùng, cứ như thể người khỏi bệnh chính là con cháu họ J.

Giáng sinh năm nay mấy mẹ con không mua quà gì cho nhau. Mình cũng không trang trí gì nhiều, chỉ thay bộ vỏ sofa sang màu ấm cho mùa đông, trải tấm khăn bàn, treo vòng nguyệt quế và mua một chậu hồng môn to là đủ không khí Giáng sinh trong nhà. Đêm Giáng sinh mình đi lễ ở nhà thờ Kim lan do hôm đó không khỏe, nghĩ bên Nhà thờ lớn quá đông đúc và lại tan lễ muộn. Nhà thờ Kim lan thuộc giáo xứ Bắc Ninh, vậy nên các bài kinh được hát theo cách lồng ghép giai điệu quan họ ở một đôi chỗ, khá lạ và khác rất nhiều so với cách hát thông thường. Sáng ngày 25 một cô bạn cùng mình đi dự thánh lễ và sau đó lượn lờ cùng nhau rất lâu. Chàng trai không chịu cùng mình đi vào trung tâm Hà Nội để hưởng không khí Giáng sinh. Dù thế, trưa nay mình kéo được chàng ra khỏi nhà, hai mẹ con đi dạo một vòng Hồ thiên nga, dưới bầu trời xanh ngắt, nắng vàng và món quà tuyệt vời của ông già Noel - một bầu không khí trong lành sau những ngày dài ô nhiễm đến phát trầm cảm. Mình bảo, việc con đỡ bệnh là món quà lớn nhất đối với mẹ từ trước đến nay rồi. Thỉnh thoảng chàng trai trêu mẹ, này, mẹ nhìn con này, mẹ vui không. Yes, vui, chỉ cần nhìn thấy con vui vẻ, không bị căn bệnh hành hạ là mẹ vui lắm rồi. Câu chuyện của hai mẹ con lúc này lúc khác vẫn hay về công việc của con, nhưng không phải những mục tiêu to tát này kia như trước mà chỉ cần kiếm đủ tiền để hai mẹ con có thể thoải mái xách vali chuồn khỏi Hà nội vào mùa ô nhiễm hay ở lại biển nhiều hơn là đủ. Căn bệnh của con trai đã làm mình thay đổi cách suy nghĩ về cuộc sống rất nhiều. Mình không nghĩ, đặt mục tiêu gì xa xôi nữa. Mình cảm tạ Chúa về công việc tốt Chúa ban cho mình để mình có thể lo cho con, mình cảm tạ Chúa đã dẫn đường chỉ lối để mẹ con mình biết cách chữa bệnh này, và cảm tạ Chúa về mỗi ngày bình an, thế là đủ.

Những ngày Giáng sinh này, trên ban công của mình mấy bông hồng vàng e ấp và những chùm hoa giấy tím bung nở. Con gái đang trên đường bay về và tối mai mình sẽ được ngồi ăn với nàng, nghe nàng ríu rít kể chuyện. Với mình, con trai kiểm soát được bệnh, con gái về nhà, và được đi dạo dưới một bầu trời xanh, như vậy là mình đã được hưởng rất nhiều hồng ân Thiên chúa rồi. Để cảm tạ Chúa, để cho đi, hôm nay mình viết một status chia sẻ về việc chữa bệnh của con trai, mong rằng những người cùng cảnh ngộ có thêm niềm tin trên con đường gian nan này. 

Ban công với những bông hoa giấy nở đón Giáng sinh với mình
Chậu hồng môn thay cho cây thông Noel của mình :)

19 tháng 12 2025

NHỚ BỐ

 

Bố mất đã 3 năm. Thỉnh thoảng mình lại nhớ về những ngày tháng cuối cùng đó của bố. Nhớ dáng bố nằm trên chiếc ghế dài ở phòng khách, nhớ dáng bố nghiêng nghiêng, xiêu vẹo đẩy chiếc khung tập đi hình chữ U, nhớ chuyến xe chở mình về Sapa ngày hôm đó, khi xuống xe ở chỗ chợ Sapa nước mắt mình cứ ràn rụa. Đôi lần, khi cả nhà ôn lại những ngày đó, em Thực bảo buổi trưa em đã ép ngực và giữ được bố thêm vài tiếng nhưng khi chị gần về đến nhà thì em không giữ bố được thêm nữa. Mình ngồi bên bố suốt từ khi về đến nhà lúc 3 rưỡi chiều, qua cả đêm hôm đó cho tới khi nhập quan vào sáng hôm sau. Những ngày cuối cùng của bố, những giờ phút cuối cùng ngồi bên bố, khuôn mặt bố vẫn đẹp, vẫn hồng hào như còn sống, thỉnh thoảng lại trở về, chầm chậm tua qua trí óc mình.

Sau đám tang, mình đem về một bức ảnh phóng to với nụ cười của bố thật đẹp, để ở trên kệ trong phòng khách. Mỗi khi ngồi làm việc, chỉ cần quay mặt sang bên phải chút xíu là mình bắt gặp nụ cười đó của bố. Đôi lúc mình thầm thì trò chuyện với bố, chào bố trước khi đi làm và khi về. Bố chẳng bao giờ về thăm mình trong các giấc mơ trong khi mẹ kể thỉnh thoảng bố về thăm mẹ. Mỗi lần về Sapa mình lại đi thăm mộ bố, suốt gần ba năm vừa qua vẫn chỉ là một nấm đất đơn sơ vì chưa được ngày xây, và lần nào nước mắt cũng chảy, nhớ bố vô cùng. Đã nhiều năm bố chả còn điều gì phải lo lắng - kinh tế đầy đủ, con cháu trưởng thành – vậy nhưng vẫn còn đó bao tiếc nuối. Bố chưa kịp đi nghe một chương trình nào của cô cháu gái nghệ sỹ, mà đúng hơn là chưa được nghe cô cháu đàn trực tiếp trên cây đàn harp. Mãi sau khi bố mất hơn một tháng thì chương trình solo đầu tiên của cô cháu gái mới diễn ra, mà trước đó con gái cũng chưa cách gì mang đàn lên Sapa chơi cho ông nghe được. Cùng với những tiếc nuối thì cũng có những điều mình thấy nhẹ lòng. Ông ra đi mà không biết rằng sau đây cu Tuấn sẽ bị bệnh, nếu biết chắc bố lại buồn và lo cho mình lắm. Và mình dường như luôn cảm thấy có lỗi với bố vì đã không cho bố niềm tự hào về việc con cái ai cũng đủ đầy, trọn vẹn. Trong buổi cúng 100 ngày đó, khi bố về, nhập vào chị Tú, mình nước mắt ròng ròng hỏi bố ơi bố có giận con không. Vẫn cái dáng ngồi hệt như những tháng năm cuối, chị Tú nhè nhẹ lắc đầu, giống hệt như cách ông lắc đầu ngày xưa. Điều đó cho mình một niềm an ủi nho nhỏ rằng có lẽ ông không còn giận hay trách mình.

Mặc dù không thường xuyên nhớ bố đến thế, mình thực sự đã thay đổi rất nhiều kể từ khi bố mất. Mình đã hoàn toàn không còn thói quen vừa làm vừa véo von hát, và có lẽ, sâu trong lòng mình vẫn là mặc cảm có lỗi vì đã không đáp ứng kỳ vọng của bố mà không cách gì có thể sửa được. Mặc dù suy nghĩ một cách có lý trí thì mình đâu có lỗi gì. Mình chỉ là không may mắn để rồi gặp phải một người không phù hợp khiến cuộc đời không theo chuẩn thông thường. Hoặc mình có lỗi là đã dốt nát, không biết chọn/không chọn được một người tử tế và phù hợp.

Vậy là bố mất đã được ba năm. Trước đám giỗ đoạn tang ít lâu chị Tú đã lo xong việc xây mộ bố gọn gàng, đẹp đẽ, một ngôi mộ theo truyền thống, không có lời đề đặc biệt nào vì cuối cùng không thể thống nhất được một lời đề nào trên bia. Mẹ mình sau đây rồi cũng sẽ nằm ở đó, nhìn ra dãy núi Hoàng Liên Sơn hùng vĩ với bầu trời xanh thẳm và những biển mây cuồn cuộn dâng lên từ thung lũng Mường Hoa dưới kia. Có lần bà hỏi mình có muốn về nằm cạnh ông bà không. Có một thời gian dài mình đã rất muốn được chôn ở Sapa, để mình cũng được nhìn thấy trời xanh, mây trắng, những ngọn núi, tảng đá, hay mùi sương mù, mùi cỏ cây, những thứ theo mình suốt từ tuổi thơ. Nhưng giờ thì mình đã thay đổi. Mình còn hai đứa con và mình sẽ phải nghĩ đến một chỗ nào đó rộng hơn để sau này nếu cần các con cũng sẽ ở bên mình.

Trong đám giỗ đoạn tang xảy ra một sự kiện. Vừa bắt đầu làm lễ được chưa lâu thì cô cháu nội yêu quý của ông bỗng dưng bị ngất, đổ người xuống, va vào chiếc lọ lục bình rất to. Tận giờ mình vẫn đinh ninh đó là bố về, bố muốn được sum họp cùng cả nhà.

Mình nhớ lại chuyện một lần cô bạn T.H bảo, nói nghe có vẻ hơi kỳ quặc, mặc dù bố tớ mất lâu rồi, nhưng ngày nào tớ cũng nhớ tới bố tớ, như thể bố tớ vẫn đang sống. T.H nói với mình điều này vào thời gian khi bố mình đã gần mất, khi mình ở trên Sapa thăm ông. Nghe cô bạn nói nước mắt mình ứa ra. Mình không nhớ bố hàng ngày, hàng giờ, nhưng thực sự nhiều khi nhớ vô cùng, và dường như với sự ra đi của bố, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi trong mình. Và hôm nay là một ngày như vậy, một ngày mình ngồi viết những dòng này, nước mắt lại ràn rụa. Con rất nhớ bố, bố ạ L